Cảm xúc nghe nhạc

Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 45
  1. #1
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Cảm xúc nghe nhạc


    Có lẽ nào anh lại quên em...
    "Em vẫn từng đợi anh như hoa từng đợi nắng, như gió tìm rặng phi lao, như trời cao mong mây trắng....". Cứ mỗi lần nghe giai điệu của "Hoa sữa" em lại thấy nhớ anh da diết, cháy lòng. (Cô gái chân tình)
    Em đã hát không biết bao nhiêu lần ca khúc này của Hồng Đăng không chỉ khi hương hoa sữa tràn về mà bất kể lúc nào khi em nhớ anh nhất.

    Hoa sữa. Em yêu Hà Nội, yêu cả mùi hương nồng nồng hăng hắc mà nhiều người không thích. Em đã lang thang trên không biết bao nhiêu con phố mỗi khi thấy buồn, nhớ anh. "Em vẫn từng đợi anh trên những chặng đường quen, tiếng hát ai xao động thoáng mùi hoa êm đềm...". Chỉ một mình em lang thang với những kỷ niệm đã khắc ghi hình bóng anh, những con đường thẳng tắp hai hàng cây, và cầu Thăng Long lộng gió nơi đã minh chứng cho tình yêu của em và anh. Em nhớ lắm. Nhớ khi ngồi với bạn bè trà đá và hướng dương, những con đường nhỏ mà tối nào mình cùng dạo bước. "Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó, những bạn bè chung, những con đường nhỏ...".
    Để bây giờ chỉ một mình em lẻ bóng, không có anh bên đời, em thấy mình thật nhỏ bé và cô đơn. Anh trở về với biển quê hương có biết được em cồn cào da diết mỗi độ hoa sữa về. Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa, ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời. Em vẫn ở Hà Nội vẫn những buổi một mình lang thang trên những con đường trắng màu hoa sữa. "Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm, có lẽ nào anh lại quên em, có lẽ nào anh lại quên em?". Anh đã quên em thật rồi ư? Quên đi lời hẹn ước? Anh tin vào duyên phận. Nếu mình tan vỡ là bởi duyên phận đã định sẵn rồi?
    Đêm nay Hoa sữa lại ru em vào giấc yên bình...

    Sáng tác: Hồng Đăng
    Em vẫn từng đợi anh
    Như hoa từng đợi nắng
    Như gió tìm rặng phi lao
    Như trời cao mong mây trắng
    Em vẫn từng đợi anh
    Trên những chặng đường quen
    Tiếng hát ai xao động
    Thoáng mùi hoa êm đềm
    Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó
    Những bạn bè chung
    Những con đường nhỏ
    Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm
    Có lẽ nào anh lại quên em
    Có lẽ nào anh lại quên em
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:32 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  2. #2
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Và Con Tim Đã Vui Trở Lại - Đức Huy

    Ở nhà một mình nghe lại "Và con tim đã vui đã trở lại” bỗng chợt thấy bồi hồi lạ. Cứ ngỡ như cuộc sống đang dần hồi sinh, giống như một bệ tảng cho mọi thứ đã dần qua đi nay có cơ hội được chính mình giữ lại, chính mình tạo cho mình một cuộc sống mới.

    Một cuộc sống tràn ngập tình thương yêu giữa người với người, giữa cuộc đời với muôn vàn thử thách để chính ta nhận thấy rằng và con tim đã vui trở lại.
    Cuộc sống và tình yêu, duyên số và con người có phải là một vòng vây khép kín để ta đắm mình trong chính vòng quay không lối thoát đó.

    Nhạc sĩ Đức Huy. "Tìm một con đường, tìm một lối đi, ngày qua ngày đời nhiều vấn nghi. Lạc loài niềm tin sống không ngày mai, sống quen không ai cần ai. Cứ vui cho trọn đêm nay".
    Thật ra có lẽ vì cuộc sống vô vị quá, bình thường quá, cô độc quá, buồn phiền quá khiến ta không tìm thấy một thế giới với mọi thứ tốt đẹp đang dang tay chờ đón ta. Hay là ta cứ chìm ngâp trong một không gian riêng của ta với những nghĩ suy vẩn vơ, của nhịp sống cơm áo gạo tiền và cứ để mặc cho dòng thời gian trôi chảy. Thật là mệt mỏi quá phải không? Cuộc sống dành cho ta những điều thú vị nhưng cũng lôi ta đi với bao áp lực lo toan.
    "Và cuộc vui tàn mọi người bước đi. Một mình tôi về nhiều lần ướt mi. Chợt tình yêu đến trong ánh nắng mai, xóa tan màn đêm u tối cho tôi biến đổi tâm hồn thành một người mới".
    Để rồi từ đó, ta bỗng thấy rằng cuộc đời thật tươi đẹp quá, cuộc sống thật tinh khôi quá. Tình yêu như là một thứ thuốc thật diệu kỳ, xóa tan cả quãng đời đầy tối tăm để bừng lên cả một không gian sống tràn ngập ánh nắng mai trong một khoảng đời đầy rực rỡ. Khoảng đời ấy là tất cả đối với ta. Khoảng đời ấy mênh mông vô tận và thật dài. Ta vui sướng biết chừng nào khi ta nhận được nó, có được nó và để nó luôn mãi trong lòng ta.
    "Và con tim đã vui trở lại. Tình yêu đến cho tôi ngày mai. Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời tôi hy vọng được ơn cứu rỗi".
    Thật vui biết chừng nào khi cuộc sống của ta đã đổi khác, khác trước nhiều quá, ta đã có được một ngày mai. Ngày mai tràn đầy tình thương yêu. Ngày mai tràn đầy niềm hạnh phúc. Rồi ngày mai ấy cũng sẽ đến với ta. Đến với một con người đang mong chờ ngày mai nhiều lắm.
    Con tim đã vui trở lại. Thật thú vị quá đỗi!

    Sáng tác: Đức Huy
    Tìm một con đường
    Tìm một lối đi
    Ngày qua ngày
    Đời nhiều vấn nghi
    Lạc loài niềm tin
    Sống không ngày mai
    Sống quen không ai cần ai
    Cứ vui cho trọn hôm nay
    Rồi cuộc vui tàn, mọi người bước đi
    Một mình tôi về, nhiều lần ướt mi
    Chờ tình yêu đến trong ánh nắng mai
    Xóa tan màn đêm u tối
    Cho tôi biến đổi tâm hồn
    Thành một người mới
    Và con tim đã vui trở lại
    Tình yêu đến cho tôi ngày mai
    Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời
    Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi
    Và con tim đã vui trở lại
    Và niềm tin đã dâng về người
    Trọn tâm hồn
    Nguyện yêu mãi riêng người mà thôi...
    Dẫu như tôi phải đi qua vực sâu tối
    tôi vẫn không sợ hãi gì
    Vì người gần bên tôi mãi
    Và bây giờ, ngày buồn đã qua
    Mọi lỗi lầm, cũng được thứ tha
    Tình yêu đã đến trong ánh nắng mai
    Xóa tan màn đêm u tối
    Cho tôi biến đổi tâm hồn
    Thành một người mới
    Vnxpress
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:33 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  3. #3
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Dạ khúc - Hiền Thục



    Tình yêu là một khái niệm vừa gần mà cũng vừa xa. Cũng có nhiều định nghĩa về nó, nhưng tôi không hiểu sao mỗi khi nhắc đến nó, không chỉ riêng tôi mà ai cũng cảm thấy bồi hồi. Giống như người ta nhớ đến một kỷ niệm của một thời đã qua.
    Lần nào lên Youtube, tôi cũng đều gõ tìm kiếm bài hát "Dạ khúc" của Quốc Bảo. Phải chăng bởi giai điệu của nó quá gần gũi? Phải chăng bởi nó quá tâm trạng? Phải chăng bởi nó nói hết những tấm lòng của một người con gái mà sâu xa hơn là một người phụ nữ.

    Ca sĩ Hiền Thục - người thể hiện thành công bài "Dạ khúc" của Quốc Bảo. Ảnh: Phạm Hoài Nam.

    "Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy". Những đêm trắng, những tháng ngày trống vắng xa xôi, những giờ phút cần có người bên cạnh. Tôi nghĩ khoảng không gian vắng lặng cũng đủ để người ta mang trong mình tâm trạng khắc khoải. Nỗi lòng của con người có đâu là giới hạn khi mà nó cứ chất chứa và ngập tràn trong cuộc sống đầy bộn bề lo toan này. Người con gái trong bài hát có phải là chính bạn hay một ai khác. Phụ nữ chúng ta, ai cũng có những phút yếu lòng, những lúc "say nắng". Nhưng đôi khi, cũng chỉ đơn giản là một chữ CẦN. Cần hơi ấm bàn tay, cần một chút câu hỏi han, cần sự động viên. Như thế có là tham lam quá không, khi mà giờ đây các đấng mày râu luôn" tiết kiệm" lời nói. Tôi thiết nghĩ, ai cũng vậy, con người mà, khi cần cũng mệt mỏi như ai! Và đâu chỉ thế, cũng cần đươc cảm thông và lắng nghe, chia sẻ. Cuộc sống quá bận rộn, cớ sao chúng ta cứ phải làm khổ nhau bởi những điều không đáng có, phải vậy không?
    Người con gái trong bài hát dường như đã bị sự cô đơn chất chứa ám ảnh, đau đáu một nỗi niềm. Nỗi niềm lo sợ một ngày hạnh phúc sẽ rời xa, người mình yêu thương sẽ không ở bên mình.
    Vậy đấy, tình cảm của con người cũng là điều dễ hiểu khi mà chúng ta thấy cần nhau trong cuộc đời này. Nếu như tình cảm yêu thương đó được san sẻ chia sớt cho đồng loại thì thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao?
    Có những điều cũng chẳng dễ nói ra, nhưng khi đã gọi tên nó thành lời thì nghĩa là mọi trở ngại về khoảng cách, về sự khó khăn, về tất cả sẽ được hóa giải.

    Sáng tác: Quốc Bảo
    Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
    Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
    Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
    Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng.
    Cần tay níu để thấy anh còn gần
    Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
    Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
    Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu.
    Đã cần thế, thương thật rồi
    Vẫn như anh còn xa rất xa
    Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
    Em thèm cần anh đến muôn lần.
    Thế tình nhé, xin về gần
    Nối thêm yêu thương vào với nhau
    Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
    Nối em vào anh chiếc hôn nồng.
    Lê Thị Kim Thi
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:33 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  4. #4
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Phía Cuối Con Đường - Thùy Chi ft. M4U



    Khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em tin một điều rằng anh mãi chờ em ở cuối con đường em đang đi... (Tuongvicanhmong)
    "Yêu, là cùng nhau chia đôi nỗi buồn, là cùng chung vui phút giây hạnh phúc. Dắt nhau đi trên ngày xanh... Yêu, là cùng chung bước trên con đường, cùng nắm tay nhau thật chặt. Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn".
    Có biết bao con đường ta đã đi qua, những con đường có em và có anh, những con đường yêu thương, những con đường chờ đợi. Anh biết không, em rất thích những cơn mưa nhẹ khi vào cuối thu, em bên anh nói cười, những tiếng cười trong trẻo hòa trong tiếng mưa. Anh có biết, em luôn lắng nghe tiếng gió thì thầm những lời yêu thương mà anh nhắn gửi trên mỗi con đường em qua.
    Xin đi cùng chung tới cuối con đường để chiếc lá không tàn phai. Anh à! Xin tình yêu ta luôn trong xanh, bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất. Khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em tin một điều rằng anh mãi chờ em ở cuối con đường em đang đi...



    Sáng tác: Hoàng Anh Minh
    Con đường dài, lá rụng đầy
    Bỗng một ngày gió đến thì thầm
    Gọi chiếc lá cuối đông thức cơn ngủ say
    Em ngại ngùng, giấu nắng vào lòng
    Đêm dịu dàng cũng sẽ phai
    Và hãy rộng lòng đón yêu thương đang chờ em
    ĐK:
    Yêu, là cùng nhau chia đôi nỗi buồn
    Là cùng chung vui phút giây hạnh phúc
    Dắt nhau đi trên ngày xanh
    Yêu, là cùng chung bước trên con đường
    Cùng nắm tay nhau thật chặt
    Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm để biết yêu em nhiều hơn
    ***
    Xin đi cùng chung tới cuối con đường
    Để chiếc lá khô tàn phai
    Xin cho tình yêu luôn trong xanh
    Chẳng nhạt phai theo năm tháng
    Tuongvicanhmong
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:34 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  5. #5
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Nơi mùa thu bắt đầu _ Nam Khánh



    Bắt đầu bằng câu chuyện tự sự của một chàng trai hay chính là cảm giác cô đơn trống vắng tới bẽ bàng khi có một người vừa bước ra khỏi vòng tay mình. Tôi đã đọc nhiều câu chuyện, nghe nhiều bài hát nhắc tới những cuộc chia tay trong mưa. Những cuộc chia ấy đều đẹp buồn, day dứt, cảm giác như lời ẩn dụ "dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng". Vì sự sâu nặng chẳng muốn lìa xa ấy mà người ta hay phải mượn những cơn mưa để che giấu những dâng đầy trong mắt, liệu câu chuyện của chàng trai trong ca khúc này có như thế?
    "Rồi mai anh thấy mình đau nhói trên từng ngón tay
    Sao em chẳng dấu nỗi buồn trong mắt"

    Bài hát làm tôi liên tưởng tới những bức tranh vẽ nhanh với những nét vẽ thật mảnh cứ liên tục được lật giở trên khuông vẽ của chàng nghệ sỹ. Những nốt nhạc lãng đãng như nét bút mộc lướt thật nhanh trên khuông giấy, mùa hạ đến bên hàng cây nhưng không phải là những cơn mưa hạ đặc trưng, cặp tình nhân lại tiễn nhau trên con đường xào xạc lá rơi của mùa thu. Nỗi nhớ vẫn cứ chơi trò đuổi bắt với chàng trai dù nỗi buồn có gửi vào bóng đêm mênh mang:

    "Ngày mai, bao nỗi buồn anh sẽ trao lại bóng đêm
    Nhớ em một phút giây nào lơ đãng"


    Còn yêu nghĩa là còn hy vọng, chàng trai của chúng ta cũng vậy, bức tranh thứ ba mở ra bằng thứ ánh sáng hy vọng tình yêu trở lại nhưng rồi lý trí lại xua sự trở về ấy bằng những hình ảnh tinh tế, đẹp buồn và mênh mang...

    "Dù tình yêu có đưa ta đến em
    Con đường xa khuất rồi,
    Từng đêm lời ca vỗ về
    Ngủ ngoan đi trái tim hoài đam mê"


    Tôi đặc biệt ấn tượng với câu hát "Ngủ ngoan đi trái tim hoài đam mê", đó là lời ru mình của chàng trai, hãy để trái tim đam mê này ngủ ngoan, nhưng khi câu hát ngân lên tôi lại có cảm giác đây là lời ru gửi tới cô gái bởi dường như giữa họ vẫn có sự đồng điệu trong tâm hồn và cảm giác, bởi vì cả hai trái tim đều vẫn đang thổn thức nhớ thương? Chỉ cần gần một chút thôi, có thể hai tâm hồn ấy đã chạm vào nhau, nhưng rồi chàng trai ấy lại xua tất cả đi:

    Rồi mình sẽ lãng quên người và tôi
    Cùng bao loài hoa úa tàn
    Nơi đâu mùa Thu bắt đầu
    Có bao lượt mưa cùng ngủ quên trong hạ
    Có cơn mưa nhỏ tình cờ ghé qua ta ./.


    Bức tranh cuối cùng làm tôi có cảm giác nó lại đưa người ta quay lại bức tranh đầu tiên mở đầu câu chuyện nhỏ của Nơi mùa thu bắt đầu, đó là những cơn mưa nhỏ của dòng ký ức.

    Và thế là cơn mưa trở thành "cái cớ" của cả bài hát.

    Có cơn mưa nhỏ tình cờ ghé qua đây làm chàng trai dấy lên những kỷ niệm,
    Có cơn mưa xao xác làm chàng trai sống lại những bước chân đưa tiễn
    Có cơn mưa cô đơn làm chàng trai chìm trong niềm đau day dứt, nỗi nhớ mênh mang...

    Và có cơn mưa nhỏ tình cờ đưa chúng ta đến với Nơi mùa thu bắt đầu.


    Nơi mùa thu bắt đầu
    Sáng tác: Việt Anh
    Thể hiện: Nam Khánh

    Còn một mình lắng nghe hoàng hôn
    Tiễn em những con đường xao xác mưa về
    Rồi mai anh thấy mình đau nhói trên từng ngón tay
    Sao em chẳng dấu nỗi buồn trong mắt

    Rồi mùa hạ đến bên hàng cây
    Tiễn em, có đau lòng ta lá rơi đầy
    Ngày mai, bao nỗi buồn anh sẽ trao lại bóng đêm
    Nhớ em một phút giây nào lơ đãng

    Dù tình yêu có đưa ta đến em
    Con đường xa khuất rồi,
    Từng đêm lời ca vỗ về
    Ngủ ngoan đi trái tim hoài đam mê

    Rồi mình sẽ lãng quên người và tôi
    Cùng bao loài hoa úa tàn
    Nơi đâu mùa Thu bắt đầu
    Có bao lượt mưa cùng ngủ quên trong hạ
    Có cơn mưa nhỏ tình cờ ghé qua ta ./.
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:35 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  6. #6
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Như Ngày Xưa Em Đến - M4U



    Mưa vẫn rơi trên đường khuya rơi mãi
    từng cành lá xanh thắm ướt đôi bờ mi ...
    Từng cơn gió đến nhanh, giá buốt phố xa thêm buồn,
    tìm trong đôi mắt ai ánh bình minh ...


    Cứ mỗi đêm tìm về tôi lại nhớ đến em, nghe những bài hát như làm cho nỗi nhớ đóng băng lại và rồi những kỷ niệm đẹp đẽ của ngày xưa lại dịu dàng vuốt ve trái tim tôi, tâm hồn tôi làm cho tôi thấy một chút hy vọng, mơ mộng, ảo tưởng hoang đường.

    Còn nhớ không em những ngày mưa, còn nhớ không em khi 2 chúng mình se lạnh ôm lấy nhau chỉ vì muốn người kia thấy mình thật đẹp và đáng yêu biết bao. Nhớ không em khi anh thấy mình gần như lặng người đi vì hạnh phúc khi em đồng ý lời cầu hôn của anh ngày ấy. Nhớ không em người con trai mà em nói rằng đã mang đến cho em sự gần gũi, lãng mạn và ý nghĩa trong cuộc đời.


    Người về đấy có thấy gió bay trên môi không? Người về đấy chắc có nắng hong mi em khô?
    (Ảnh: Deviantart)
    Khi lìa xa, tôi và em vẫn còn nhiều điều chưa kịp nói hết với nhau, một chút bồng bột đã mang em ra đi và để lại tôi ngồi đây mong ước đánh đổi sự cô đơn của cả cuộc đời mình chỉ lấy một ngày được gặp lại em... em của ngày xưa... một lần trong cuộc đời.

    Nếu được một lần trở về ngày xưa ấy, tôi sẽ ôm em chặt hơn, hôn em nồng nàn hơn, sẽ dành cả ngày ấy che những cơn gió lạnh để những cái run của em chỉ vì hạnh phúc chỉ vì tôi ở bên em. Tôi sẽ tặng hoa cho em, những bông hồng ghép lại thành hình trái tim lấp lánh và lãng mạn như ngày cuối cùng tôi gặp em trong cuộc đời.

    Tôi nghĩ đến ngày cuối cùng ấy, em vẫn dịu dàng với mái tóc dài thướt tha cùng với đôi môi xinh và ánh mắt ngây thơ trong sáng. Nhưng chỉ khác một điều em nhìn tôi xa lạ, gượng ép và hững hờ. Và tất nhiên điều đó làm tan nát trái tim tôi, khi tôi hiểu rằng em đã không còn là ''em của ngày xưa ''

    Thật ra em vẫn luôn như vậy, vẫn là một cô gái được nhiều người ngưỡng mộ và trong đấy có tôi, chỉ khác một điều em bây giờ đã không còn yêu tôi và cũng không biết được một điều là tôi vẫn còn yêu em ''như ngày xưa ''

    Ta thay đổi hay lòng người thay đổi, trách lỗi do người hay bởi tại do ta? Thời gian trôi khoảng cách càng xa. Tôi mong một ngày đẹp trời, có một bàn tay đến ôm chặt tôi xua tan đi cái giá lạnh bao năm tháng qua trong tâm hồn , đôi bàn tay của người tôi yêu ấm áp và dịu dàng , ôm chặt trong yêu thương ''như ngày xưa em đến ''



    Như ngày xưa em đến
    Thể hiện: M4U

    Buồn theo cơn gió đông băng qua thời gian
    Từng đôi chân lãng du bước trên đường khuya
    Hạt mưa rơi lung linh như hạt ngọc đêm thâu
    Bao giấc mơ tan thành mơ hoa
    Để giờ đây chơi vơi bong hình một loài hoa tháng năm ...

    Chỉ anh với mỗi anh cô đơn lạnh giá
    Mình anh với nỗi đau khi em lìa xa
    Một mình anh cô đơn, đếm từng giọt sao rơi
    Xa quá trong anh, ngày mình đứng đó bên nhau
    Đôi tay em yếu mềm, đợi chờ mưa rơi xuống cho miên man mắt anh ...


    Người về đấy có thấy gió bay trên môi không ?
    Người về đấy chắc có nắng hong mi em khô ?
    Chẳng thà làm một chút hương thơm nhẹ bay trên tóc em cho ngày thêm ngoan
    Gọi bờ môi này khao khát
    Nắng có thấy nhớ hương đôi môi em
    Và làn gió có luyến tiếc ngày vội vã sẽ trôi qua mau
    Đợi chờ anh với anh giữa trời
    Giờ lại thấy cơn mưa rơi trong mắt .. nhạt nhòa ...
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:36 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  7. #7
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Ngọn Nến - Quang Lý



    Để có bài hát này, tôi phải rất cám ơn sự nhầm lẫn của các bác sĩ, vì sau khi xét nghiệm cho tôi, họ chẩn đoán là tôi bị ung thư. Và tôi yên chí là mình sẽ ra đi sớm, nếu có kéo lắm thì cũng được độ 2 năm.

    Lúc đó, ngồi trước ngọn nến trong đêm Noel, tôi bỗng cảm nhận là đời sống con người rất giống ngọn nến đó - khi mỗi giọt rơi xuống là một phần đời mất đi. Tôi chợt nhớ đến ánh mắt của một cô gái trẻ nhìn mình. Và bài hát "Ngọn nến" ra đời. (Phú Quang)



    Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm xa - Em có thấy thời gian đang qua đi vội vã
    Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm sâu - Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu
    (Ảnh: Wallco.com)
    Có đôi khi nghe "Ngọn nến", nhớ về những buổi chiều mùa đông u ám, mơ được nằm ngủ yên lành trong giáo đường kia. Tiếng chuông đêm ngân vang và tớ tỉnh dậy, ngồi bên tớ là một nữ tu sĩ trẻ, tay em cầm ngọn nến, đôi mắt em long lanh...

    Bài thánh ca cho ta cho em
    Và ngọn nến mong manh trong đêm

    (Bài viết của Kazenka)

    Chuyện cổ tích về ngọn nến

    Một tối mất điện, ngọn nến được đem ra đặt giữa phòng. Người ta châm lửa cho ngọn nến và nến lung linh cháy sáng. Nến hân hoan nhận ra rằng ngọn lửa ngõ nhoi của nó đã mang lại ánh sáng cho cả căn phòng.

    Mọi người đều trầm trồ: “Ồ nến sáng quá, thật may, nếu không chúng ta sẽ chẳng nhìn thấy gì mất". Nghe thấy vậy, nến vui sướng dùng hết sức mình đẩy lui bóng tối xung quanh.

    Thế nhưng, những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến. Nến thấy mình càng lúc càng ngắn lại. Đến khi chỉ còn một nửa, nến giật mình: “Chết mất, ta mà cứ cháy mãi thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi. Tại sao ta phải thiệt thòi như vậy?”.

    Nghĩ rồi, nên nương theo một cơn gió thoảng để tắt phụt đi. Một sợi khói mỏng manh bay lên rồi nến im lìm.

    Mọi người trong phòng nhớn nhác bảo nhau: “Nến tắt mất rồi, tối quá, làm sao bây giờ?”. Ngọn nến mỉm cười tự mãn và hãnh diện vì tầm quan trọng của mình. Nhưng bỗng một người đề nghị: “Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi đi tìm cái đèn dầu”. Đèn dầu được thắp lên, còn ngọn nến đang cháy dở thì bị bỏ vào ngăn kéo tủ.

    Ngọn nến buồn thiu. Thế là từ nay nó sẽ bị nằm trong ngăn kéo, khó có dịp cháy sáng nữa. Nến chợt hiểu rằng hạnh phúc của nó là được cháy sáng vì mọi người, dù chỉ có thể cháy với ánh lửa nhỏ và dù sau đó nó sẽ tan chảy đi. Bởi vì nó là ngọn nến.

    NGỌN NẾN
    Sáng tác: Phú Quang
    Thể hiện: NS Quang Lý

    Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm xa
    Em có thấy thời gian đang qua đi vội vã

    Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm sâu
    Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu

    Sao tình yêu còn dâng trong mắt em
    Cho ta nhớ một thời trai trẻ

    Sao mùa thu còn vương trong mắt em
    Cho ta tiếc một thời xa đến thế

    Dẫu một mai tình xa trong đắng cay
    Sẽ còn mãi những phút giây này

    Bài thánh ca cho ta cho em
    Và ngọn nến mong manh trong đêm.
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:37 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  8. #8
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Ngày Mai Em Đi - Lê Hiếu



    4 giờ sáng.

    Cà phê một mình, cũng 1 phần do bản nhạc làm trỗi dậy hứng thú uống cà phê ngay lập tức...

    Như bài hát, ý nghĩa cũng thật hay đó chứ? Một người đi, một người nhớ, một cái gì đó hụt hẫng không thành lời với những sự thật quá khứ. Luôn là cái gì đó chung nhất của những trái tim đã nhiều lần biết khóc biết buồn.

    "Sao không ôm anh như lần đầu tiên em đến?
    Sao không hôn anh như ngày nào còn lưu luyến?
    Sao không vui lên như một thời bao thương mến?
    Mầu mắt em sao hôm nay muộn phiền?"



    Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé (Ảnh: images.timnhanh.com)
    Thật không biết, thật chỉ biết cười nhẹ nhàng với hơi thở run rẩy vì không biết vươn rộng vai để che chở, không biết dùng những lời lẽ nào diễn đạt hết suy nghĩ ngây ngô...

    Ta chỉ có 1 trái tim, ta chỉ còn có thế thì tại sao không bảo vệ nó? Hóa ra lại có những lúc khờ khạo thật sự như mây lang thang bềnh bồng. Say đắm, chất ngất cảm giác bồng bềnh thì có những lúc sẽ rơi thật đau. Mọi thứ đâu đơn giản và ngây ngô trong mơ ước hay tầm mắt tưởng rộng hóa ra nhỏ nhoi.

    Tất cả vĩnh cửu thật sao? Ngôn từ nào có nghĩa lý gì? Hãy nhìn anh, nhìn vào mắt anh. Hãy cầm bàn tay tôi, ôm nhẹ vai anh...

    "Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
    Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
    Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
    Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim... yêu em"

    (Bài viết của Andy Orchis)

    Ngày mai em đi
    Tác giả: Thái Thịnh
    Ca sĩ: Lê Hiếu

    Sao không ôm anh như lần đầu tiên em đến?
    Sao không hôn anh như ngày nào còn lưu luyến?
    Sao không vui lên như một thời bao thương mến?
    Mầu mắt em sao hôm nay muộn phiền?
    Ta chia tay nhau khi tình này đang say đắm
    Mai em ra đi ngôi nhà này hoang vu lắm
    Anh gom cho em hết bao kỷ niệm êm ấm
    Mọi thứ nơi đây đều thuộc về em

    Ngày xưa cho nhau tình yêu đó, em mong em là tất cả
    Và muốn anh luôn bên em không bao giờ lìa xa
    Mộng ước ngây ngô lúc ban đầu nay đã phai rồi
    Tiễn đưa em về một tình yêu mới
    Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
    Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
    Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
    Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim... yêu em

    ***
    Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé
    Em không yêu anh đâu cần buồn tênh như thế
    Không nên quan tâm đến cuộc đời anh hoang phế
    Mình hãy quên đi bao câu hẹn thề
    Xem như hai ta không thuộc về nhau em nhé
    Khi xưa yêu nhau như một trò chơi thơ bé
    Ba năm qua đi lớn khôn rồi đành là thế
    Đành rẽ chia hai người về hai lối
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:39 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  9. #9
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Bao Giờ Em Biết - Kim Jojo



    Có thể bản nhạc có giai điệu không hay, ca sĩ có giọng hát chưa xuất sắc nhưng khi nghe thì bạn đâu chỉ nghe bằng tai? Còn có cả mắt, còn có cả sự cảm nhận của trái tim và của âm hồn bạn nữa mà phải không. Và vì vậy những bài hát ta yêu thích còn em lại không, những bài mà em yêu thích còn ta lại thấy, ừ... cũng hay.

    Là một bản nhạc Việt với những gì có thể diễn đạt là rất rõ ràng. Bài hát chỉ đôi lần nhắc đến từ "yêu", sao ta vẫn thấy nồng nàn và say đắm?

    Em có bao giờ biết đến trời đầy sao
    Em có bao giờ hát bên dòng sông
    Bao la cuộc đời có thấy màu tình yêu
    Cho em niềm vui vây kín.


    Một bầu trời đầy sao, cái khung cảnh bầu trời xanh mênh manh và tự do nếu ngồi một mình hát ca bềnh bồng như một bản nhạc có tên như vậy thì thật tuyệt. Khung cảnh có sức ảnh hưởng đến tình cảm của con người ta nhiều lắm, còn tình yêu có thể mang đến niềm vui khi con người ta đang thấy thất vọng hay cả tuyệt vọng trong muôn ngàn khó khăn của cuộc sống.

    Em biết trong đời có tôi thầm yêu em
    Luôn mang hy vọng với bao điều muốn nói
    Nhưng không bao giờ em biết đến tôi
    Nếu như em được nhìn thấy mặt trời
    .
    Tình yêu thầm lặng. Tình câm như một góc lặng câm con phố, thầm yêu chỉ là yêu trong im lặng không dám nói. Chỉ mong mỏi và kìm nén...

    Và người ta thường hay mơ ước. Mơ ước mình được làm mặt trời, sẽ dịu mát hơn, sẽ cố gắng soi sáng cho ngày dài hơn và đêm ngắn hay ngược lại nếu em muốn như vậy. Mọi vật sẽ lại có nhiều thời gian hơn cho mọi việc trở nên chủ động và lòng người sẽ luôn luôn ấm áp.

    Mình cũng đã mơ ước thật nhiều. Lúc là một con chim hải âu, khi thì là một cánh đại bàng mãnh liệt cái khao khát tự do và sống thật nhiều hơn, hay là một cánh nhạn biển có thể bay đi thật xa tìm về biển, tìm về bầu trời xanh.

    Muốn gần lại mỗi khi em cười
    Muốn được mình là gió bay trên tóc
    Những lời ca viết riêng tặng người
    Mong ngày sau em sẽ hát.

    Biết tình yêu vẫn mong manh xa vời
    Những đêm dài tiếng mưa buồn rơi hiu hắt
    Ước trời cao giúp tôi một lần
    Cho em được biết tình tôi


    Tình yêu dù thầm lặng vẫn thấy thật đẹp, nước mắt dù buồn vẫn thấy cái hạnh phúc sau khi ngừng khóc và lại mỉm cười.

    Cơn mưa qua đi thì mọi vật vẫn vậy, có chăng tươi mới hơn mà thôi. Trời trong xanh, cảm giác cao hơn trong lành hơn... Tình người cũng thế, không ai bỏ đi khi em đang bước lại thật gần. Hãy cứ chủ động yêu thương và đừng ngại ngùng vì điều đó. Tình yêu chẳng bao giờ là điều tình cờ và dễ kiếm đâu. Hãy cứ yêu thương khi lòng em đã luôn thôi thúc, hãy cứ yêu thương dù em biết là chẳng bao giờ được đáp lại.

    Bao giờ em biết
    Artist: Kim

    Em, có bao giờ biết đến trời đầy sao
    Em, có bao giờ hát bên dòng sông
    Bao la cuộc đời có thấy một tình yêu
    Cho em niềm vui vây kín
    Em, biết chăng đời có tôi thầm yêu em
    Luôn mang hy vọng, với bao điều muốn nói
    Nhưng không bao giờ em biết đến tôi
    Nếu như em được nhìn thấy mặt trời

    Muốn gần lại mỗi khi em cười
    Muốn được mình là gió bay trên tóc
    Những lời ca viết riêng tặng người
    Mong ngày sau em sẽ hát
    Biết tình yêu vẫn mong manh, xa vời
    Những đêm dài, tiếng mưa phùn rơi hiu hắt
    Ước trời cao giúp tôi một lần
    Cho em được biết tình tôi

    Em, biết chăng đời có tôi thầm yêu em
    Luôn mang hy vọng, với bao điều muốn nói
    Nhưng không bao giờ em biết đến tôi
    Nếu như em được nhìn thấy mặt trời

    Muốn gần lại mỗi khi em cười
    Muốn được mình là gió bay trên tóc
    Những lời ca viết riêng tặng người
    Mong ngày sau em sẽ hát
    Biết tình yêu vẫn mong manh, xa vời
    Những đêm dài, tiếng mưa phùn rơi hiu hắt
    Ước trời cao giúp tôi một lần
    Cho em được biết tình tôi

    Biết tình yêu vẫn mong manh, mong manh, xa vời
    Những đêm dài, tiếng mưa phùn rơi hiu hắt
    Ước trời cao giúp tôi một lần
    Cho em được biết tình tôi
    Cho em được biết tình tôi...
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:40 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

  10. #10
    Avatar của m_m
    m_m
    m_m Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3,269
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Biển Nỗi Nhớ Và Em - Quang Lý



    Nỗi nhớ đang đọ sức cùng tôi.

    Cơn mưa chiều làm ướt sũng những con phố, từng làn nước mưa cứ đánh quật vào mặt như trả thù những ngày không được mưa. Tôi tắm dưới cơn mưa, ướt sũng và ướt sũng từng thớ thịt đường cong lồ lộ, tôi nhìn tôi, tôi khát khao... có anh.

    Chiều nay lang thang trên phố, em thấy một sức sống vươn lên từ số phận, em đang tìm cái gì đó cho mình, và em tin rằng em sẽ tìm được chính mình. Giống như từng nốt từng nốt nhạc trong ca khúc "Biển nỗi nhớ và Em", cuộc đời mình có lúc bổng lúc trầm có lúc man mác có lúc cô đơn. Nếu ví cuộc đời là những chuyến đi, mỗi người ta gặp là một bến tàu thì mỗi khi bên anh em như thấy một cảnh đẹp trên chuyến đi, đẹp ngẩn ngơ. Tiếng ca vi vu âm thanh của biển đã làm em nghĩ đến anh thật nhiều. Ô, thoảng như cơn gió mây bay, mà sao lòng thấy tràn đầy nhớ nhung. Anh đã từng nói, khoảnh khắc là cái gì đó sẽ vĩnh hằng. Xa anh rồi, từng khoảnh khắc lại tràn về.

    Hãy nắm chặt tay em đường đời còn dài lắm, mình sẽ đi qua những tháng năm còn. Đêm nay lại một đêm rất dài, một đêm trăng chông chênh, sao cũng hững hờ, gió cũng vắng nhường cho nỗi nhớ. Em run sợ ôm chặt lấy chính mình, em sợ lắm, sợ cuộc tình phù sinh mong manh dễ vỡ, em cất giấu niềm đau cho đắng cay không nhuộm tím, em cất giấu sầu vào trũng mắt để thêm sâu. Em cắn nát khổ đau để khổ đau không bật tiếng, em cắn nát môi mình trong khao khát có anh.



    Hình minh họa (Ảnh: Châu Anh)
    Em xa ánh trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
    Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
    Xa cánh buồm một chút đã cô đơn

    Từng tế bào cơ thể như muốn vỡ ra theo từng lời của ca khúc, chất ngất nỗi nhớ đã tràn lên đôi mắt, ngậm ngùi em trút hết vào thơ. Ngơ ngẩn hỏi: Sao tình buồn đến thế! Chỉ một lần yêu đốt cháy cả ngàn sau.

    Gió âm thầm không nói
    Mà sao núi phải mòn
    Anh đâu phải là chiều
    Mà nhuộm em đến tím

    "Mà nhuộm em đến tím" tím những con đường đang lặng lẽ vào thu, tím bóng em lầm lụi bước dưới trời.

    Ôi tím ngắt! Xanh xao màu kỷ niệm, tình yêu mình đẹp lắm phải không anh?

    Những đêm mưa nằm nghe mưa rơi thật khẻ, rơi vào nỗi nhớ trong em. Gọi tên anh trong từng giây ngắn ngủi âm thanh vọng về khoảng trống không tên.

    Anh có nhớ em không? Khi mùa thu đang dần đến, bên hiên nhà bầy chim sẻ líu lo, cứ từng chập gió lại thổi qua, từng chiếc lá khô trong sân nhà xào xạc. Cảnh vật chung quanh hình như nói hộ trái tim líu lo nỗi nhớ chập chùng.

    Anh có biết khi bàn tay nắm bàn tay, là lúc lửa truyền và máu sẽ sục sôi, đời nhẹ tênh trong muôn ngàn gian dối chỉ có đôi tim đang cùng nhau đọ sức là lúc tình yêu lên tiếng, rồi thời gian chẳng còn khái niệm, tình yêu ta mãi mãi không già.


    Biển nỗi nhớ và em
    Nhạc : Phú Quang
    Thơ : Hữu Thỉnh
    Trình bày : Quang Lý

    Anh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
    Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
    Xa cánh buồm, một chút đã cô đơn
    Gió âm thầm không nói
    Mà sao núi phải mòn
    Em đâu phải là chiều
    Mà nhuộm anh đến tím
    Sóng có nghĩa gì đâu
    Nếu chiều nay em chẳng đến
    Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.
    Lần sửa cuối bởi m_m, ngày 11-11-2009 lúc 11:41 PM.
    Khi ta cảm nhận đc vị ngọt của cafe,vị nhạt của rượu thì ta đã mất đi rất nhiều thứ . . .

Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối

SEO by vBSEO ©2011, Crawlability, Inc.