Chán vợ




những cảnh gần gũi với Huân cứ bám riết lấy tôi, ám ảnh cả trong giấc ngủ, khiến tôi lúc nào cũng như kẻ mụ mị. Tôi chán ăn, chán cả sinh hoạt với vợ, thay vào đó là cảm giác… nhớ Huân.
Tôi là người đàn ông thành đạt, đã có vợ và hai con, con trai đã học xong cấp 3, con gái mới vào cấp hai. Cuộc sống của chúng tôi đủ đầy về vật chất, vợ chồng cũng vui vẻ, gần hai chục năm lấy nhau không có điều tiếng gì. Vợ tôi là người phụ nữ biết điều, vun vén cho ra đình rất giỏi. Còn tôi, theo nhiều người, cũng là người đàn ông vẹn cả nhiều đường.

… Nhưng nào ai biết tôi cũng có những nỗi khổ tâm không thể nói thành lời?

Vợ tôi ngoài 40, độ tuổi hồi xuân. Cô ấy bỗng trở lên rạo rực, đầy sức sống. Cô ấy khát khao ân ái vợ chồng nhiều hơn trước. Ngược lại, tôi thấy sức khỏe của mình dạo này tồi tệ hơn, tôi đáp ứng vợ cho cô ấy vui, bù lại tôi ngày càng thấy mệt mỏi. Vợ tôi biết thế, nên mua đủ thứ bổ dưỡng bồi bổ sức khỏe cho tôi.

Tôi bị cuốn vào những đam mê với Huân...


Tuy nhiên vợ tôi không thể hiểu rằng, vấn đề không hoàn toàn ở sức khỏe, mà ở cảm giác của tôi sau mỗi lần sinh hoạt vợ chồng. Tôi mất hết cảm giác hào hứng, cũng thiếu đi khoái cảm để “lên đỉnh” cùng vợ. Nhưng vì không muốn vợ thất vọng, tôi âm thầm chịu đựng những cảm giác của mình…

Tôi gặp Huân, một người đàn ông kém tôi 3 tuổi, qua một bữa tiệc giao lưu. Huân trẻ trung hơn tuổi thực rất nhiều, cũng là một trong những tay kinh doanh có hạng và ăn chơi nổi tiếng. Huân nhanh chóng kết thân với tôi, chúng tôi chuyện trò thoải mái như những ngưởi bạn nối khố thân thiết.

Huân mời tôi về nhà, cơ ngơi khá bề thế, nhưng tịnh không một bóng phụ nữ, tôi có thắc mắc, anh cười lớn: “Tôi mê cuộc sống độc thân, thích làm những việc theo ý mình…”.

... Huân cho tôi những cảm nhận về tình dục...


Một khoảng thời gian rất ngắn sau đó, Huân lại mời tôi về nhà, lần này chỉ có mình tôi là khách. Nhưng Huân chuẩn bị đồ ăn rất thịnh soạn, có cả rượu ngoại nữa. Chúng tôi “chén chú chén anh” rất tâm đắc, vui vẻ. Huân ép tôi uống đến khi say mèm. Trong nhập nhòa men rượu, tôi thấy Huân ôm tôi, rồi hôn. Tôi không đủ tỉnh táo để thoát ra. Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình lõa thể trên giường, Huân ngủ say sưa bên cạnh. Đầu đau như búa bổ, nhưng vẫn lùng bùng những cảnh nóng của tôi và Huân… Tôi vơ quần áo, lùi ra cửa, rồi chạy một mạch về nhà.

Nhưng, thật lạ, những cảnh gần gũi với Huân cứ bám riết lấy tôi, ám ảnh cả trong giấc ngủ, khiến tôi lúc nào cũng như kẻ mụ mị. Tôi chán ăn, chán cả sinh hoạt với vợ, thay vào đó là cảm giác… nhớ Huân.

... mà tôi chưa bao giờ có được trong đời sống vợ chồng...

Vì thế, tôi dễ dàng nhận lời Huân, khi nhận được điện thoại của anh ta. Chúng tôi lại lên giường với nhau, Huân cho tôi những khoái cảm kỳ lạ, những cảm nhận về tình dục mà tôi chưa bao giờ có được trong đời sống vợ chồng…

Tôi bị cuốn vào những đam mê với Huân, mà nhạt phai tình cảm với vợ. Vợ tôi, hình như linh cảm thấy những bất thường ở tôi nên cứ gặng hỏi, nhưng tôi bưng bít mọi dấu vết về quan hệ với Huân.

Nhưng cứ dối vợ như thế, tôi cũng không đành lòng. Tôi sợ đến một ngày mọi chuyện sẽ bị lộ ra. Tôi sẽ mất tất cả…