Thơ, truyện lớp Lá (mẫu giáo Lớn) - chủ điểm: Thế giới thực vật

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 13 của 13
  1. #11
    Avatar của Ten Ten
    Ten Ten Đang Ngoại tuyến Răng sữa
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    184
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Cây củ cải

    Ngày xưa có hai anh em đều đi lính. Anh thì giàu, em thì nghèo. Người em không muốn sống nghèo khổ mãi, bỏ lính về làm nông dân. Anh cuốc một vạt đất ở đầu cánh đồng và gieo hạt củ cải. Mầm mọc, củ lớn dần, lớn dần, lớn không ngừng đến mức có thể coi là củ cải chúa, chưa bao giờ từng có củ cải nào to như vậy và cũng sẽ chẳng bao giờ sẽ thấy củ cải to như thế. Cuối cùng, nó thành một củ cải khổng lồ, một mình nó có thể chiếm hết một xe chở và phải gióng hai con bò để kéo xe. Bác nông dân không biết dùng củ cải ấy làm gì và tự hỏi không biết đây là phúc hay là họa. Rút cuộc, bác tự bảo: "Nếu mang bán thì người ta sẽ trả bao nhiêu? Nếu ăn củ cải thì ăn những củ nhỏ cũng đến thế thôi. Tốt nhất là ta mang tiến vua để tỏ lòng thành kính".
    Bác khiêng củ cải lên một cái xe, gióng hai con bò, dắt xe đến cung nhà vua để dâng vua. "Cái vật kỳ lại này là cái gì vậy? - Vua phán - Ta đã từng trông thấy nhiều vật lạ, nhưng chưa thấy một vật khổng lồ như thế này, không biết mọc từ cái hạt giống gì ra? Hoặc giả ngươi là phù thủy và đã đích thân làm ra củ này?". "Tâu bệ hạ, không phải thế đâu ạ - Bác nông dân trả lời - Thần là một anh lính nghèo nuôi thân không xong nên phải thôi lính về làm đất. Thần có một người anh giàu có, bệ hạ biết nhiều về anh ấy. Nhưng thần thì không có gì, nên bị mọi người ruồng bỏ".
    Nhà vua thương hại bác nông dân và phán:
    - Nhà ngươi sẽ không nghèo đói nữa, ta sẽ ban cho ngươi của cải để nhà ngươi cũng giàu như anh nhà ngươi.
    Vua ban cho bác nông dân rất nhiều vàng, ruộng nương, đồng cỏ và gia súc, đến mức bác trở nên rất giàu, của cải người anh không sánh được.
    Khi người anh biết là em trở nên giàu có nhờ có một cây củ cải, thì anh ta ghen tức và nghĩ nát óc ra tìm một cách để cũng gặp may như em. Anh láu hơn em, mang biếu nhà vua vàng và ngựa, nghĩ rằng vua sẽ ban cho anh nhiều của cải hơn em. Nếu em ta chỉ biếu nhà vua có một củ cải mà được vua ban cho chừng nấy của thì vua sẽ ban cho ta biết mấy để đáp lại những tặng phẩm quý giá! Vua nhận đồ dâng của anh và phán là không có gì quí hơn và hiếm hơn là cây củ cải. Vua bèn cho anh cây củ cải to tướng. Người anh đành chất cây củ cải của người em lên một cái xe rồi kéo về nhà.
    “Ở hiền gặp lành" là sợi chỉ đỏ xuyên suốt nội dung của các truyện cổ tích. Trong câu chuyện trên ca ngợi người em sống thật thà thì luôn gặp may mắn, hạnh phúc. Người anh tham lam dù có cố gắng đến đâu cũng không bao giờ đạt được mục đích.


    Sưu tầm

  2. #12
    Avatar của Ten Ten
    Ten Ten Đang Ngoại tuyến Răng sữa
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    184
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Ngắm hoa

    Em ngắm bông hoa
    Tím tươi bỡ ngỡ
    Cánh hoa mới nở
    Màu còn rung rinh
    Màu đẹp hơn tranh
    Càng nhìn càng thắm
    Như màu của nắng
    Như màu của mưa
    Dịu dàng non tơ...
    Yêu hoa đẹp thế
    Em đừng quên rễ
    Sần sùi xòe ra
    Như tay lắm đốt
    Bám vào sỏi cát
    Bám vào nắng rát
    Bám vào mưa dầm
    Làm lụng âm thầm
    Cần cù dưới đất
    Chẳng nhìn thấy đâu
    Chính chùm rễ ấy
    Làm nên sắc mầu.

    Trần Đăng Khoa

  3. #13
    Avatar của Ten Ten
    Ten Ten Đang Ngoại tuyến Răng sữa
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    184
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Sự tích hoa cúc trắng

    Ngày xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó là một bé gái vô cùng hiếu thảo. thật ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên ko có tiền mua thuốc chữa , và cô bé vô cùng buồn bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé :
    _ cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lây một bông hoa duy nhất trên đo. bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy ngày
    cô bé liền vào rừng va rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó , phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy bông hoa nhưng khi đếm chỉ có một cánh hai cánh ba cánh bốn canh. chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bàng đấy ngày thôi sao? ko đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên nhiều đén mức ko còn đếm được nữa. từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình

    ( truyện sưu tầm )

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Tag của Chủ đề này


SEO by vBSEO ©2011, Crawlability, Inc.