Like Tree2Likes

Truyện kể cho bé từ Nhà trẻ đến Mẫu Giáo

Trang 10 của 18 Đầu tiênĐầu tiên ... 89101112 ... CuốiCuối
Kết quả 91 đến 100 của 171
  1. #91
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Gấu con bị đau răng (Lớp mầm)

    Các bạn nhỏ ạ! Tôi là một con sâu răng. Trước đây tôi sống thoải mái trong miệng một chú Gấu con. Chú Gấu này rất lười đánh răng. Ngày ngày tôi và các bạn của tôi đục khoét các kẽ răng của Gấu con để nhặt thức ăn. Món ăn mà tôi ưa thích nhất là sôcôla và bánh kẹo.

    Một hôm, vào ngày sinh nhật của Gấu con, các bạn của chú đến rất đông, Mèo và Thỏ mang bánh ga tô, các bạn chim mang các viên kẹo đủ màu sắc, Chó thì mang đến một hộp kẹo sôcôla, còn Rùa mang bánh bích qui... đến tặng Gấu. Gấu ta thích lắm, chú ăn rất ngon lành và không ngớt lời khen: "Ôi! Sao toàn thứ ngon thế này! Tôi cảm ơn các bạn".

    Khi buổi tiệc sinh nhật đã tan, các bạn đã về hết, như thường lệ, Gấu con không đánh răng mà nhảy tót lên giường đi ngủ. Chỉ chờ có thế, chúng tôi - những con Sâu Răng nhảy ra mở tiệc linh đình, chúng tôi gặm, cậy, đục khoét những chiếc răng bám đầy bánh kẹo của Gấu con, Đêm đó Gấu con kêu gào thảm thiết vì đau nhức răng.

    Hôm sau, Gấu mẹ phải đưa Gấu con đến bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bảo: “Này Gấu con, răng cháu sâu nhiều quá, phải chữa ngay thôi. Nếu để lâu sẽ bị sún hết đấy. Cháu nhớ là không nên ăn nhiều bánh kẹo, nhất là vào buổi tối. Hằng ngày phải đánh răng trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy".

    Nhớ lời bác sĩ dặn, ngày nào Gấu con cũng chăm chỉ đánh răng. Chú đánh răng rất cẩn thận, đánh mặt trước, mặt sau của răng theo đúng lời dặn của bác sĩ làm cho răng trắng bóng. Gấu con không ăn nhiều bánh kẹo mà ăn nhiều các chất bổ khác như thịt, cá, trứng, sữa, rau quả tươi, nên răng của chú trở nên chắc và khỏe hơn.

    Còn những chú Sâu Răng chúng tôi thì từ đấy không còn gì để ăn nữa nên phải chạy ra khỏi miệng Gấu con.


    Phỏng theo lời dịch của Tạ Thị Liên

  2. #92
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Gấu con chia quà (lớp chồi)

    Cây táo nhà Gấu rất sai quả và ăn thì ngọt lừ. Sáng nào Gấu Con cũng đòi ăn táo, nhưng mẹ hái bao nhiêu Gấu Con cũng chê ít. Một hôm gấu mẹ hỏi:
    - Thế con muốn mẹ hái cho con bao nhiêu quả táo nào?
    - Dạ… con muốn mẹ hái cho con thật nhiều ạ!
    - Thật nhiều là bao nhiêu chứ? Gấu Mẹ hỏi lại
    - Nhiều…là…là…
    Mẹ Gấu cười nói:
    - Con của mẹ không biết đếm. Từ nay con phải học đếm đến bao nhiêu mẹ sẽ hái cho con chừng ấy quả táo nhé.
    Gấu Con vâng lời và tìm đến nhà thầy Hươu để học đếm
    Hôm đầu Gấu biết đếm đến “Một”, mẹ Gấu cho Gấu mỗi một quả táo. Thấy ít quá Gấu Con định đòi them nhưng nhớ lời mẹ dặn nên lại thôi và lẳng lặng ôm sách đi học. Hôm sau Gấu biết đếm đến “Hai” nên được mẹ cho hai quả táo. Nhưng, những ngày tiếp theo,cậu ta biết đếm đến "Năm", đến “Mười” nên được mẹ cho rất nhiều táo. Gấu Con rất khoái chí và càng chăm học hơn.

    Năm mới đã đến. Mẹ Gấu muốn làm một bữa liên hoan, Gấu Con lanh chanh đòi đi chợ mua quà. Mẹ Gấu đưa tiền cho con rồi dặn:
    - Con ra chợ mua hoa quả. Nhớ đếm cho đủ người trong nhà kẻo mua thiếu đấy.
    Gấu Con “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại từng người trong gia đình, xong mới xách giỏ đi chợ. Một lát sau, cậu ta khệ nệ bê giỏ về.
    Gấu Bố bảo:
    - Bây giờ, con hãy chia quà cho từng người đi.
    Gấu Con chỉ chờ có thế, vội bưng đĩa hoa quả bằng hai tay mời bố, mẹ, mời cả hai em nhỏ. Ơ kìa, thế phần của Gấu Con đâu? Nhìn Gấu Con lúng túng, Gấu Mẹ cũng phì cười, rồi hỏi:
    - Con đếm như thế nào mà lại thiếu? Con đã đếm đi đếm lại từng người rồi mà?
    Gấu Con đếm lại: Mẹ là một, bố là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đấy, đủ cả mà!
    Nghe Gấu Con nói cả nhà cười rộ lên. Gấu Bố bảo:
    - Con của bố đếm giỏi thật, đến nỗi quên cả mình cơ mà.
    - À… ra thế, Gấu Con gãi đầu xấu hổ.
    Gấu Bố vui vẻ nói:
    - Chia quà đủ cho mọi người mà chỉ quên phần mình thì con sẽ chẳng mất phần đâu.
    Nói rồi, bố mẹ Gấu dồn hết kẹo, hoa quả vào chung một đĩa, mời cả nhà cùng ăn.

    Thái Chí Thanh

  3. #93
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Giấc mơ kỳ lạ (Lớp lá)

    Trong ngôi nhà kia có cô bé tên là Mi Mi.
    Mi Mi rất lười ăn nên lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi và không muốn làm gì cả, suốt ngày chỉ muốn nằm ngủ thôi.
    Một hôm, mệt quá, cô bé ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy các bộ phận của cơ thể lại có thể trò chuyện được với nhau. Cô thấy anh Tay nói chuyện với anh Chân:
    - Này anh Chân, không biết tại sao dạo này tay của tôi lại mỏi thế,không muốn làm gì cả.
    - Tôi cũng thế, hay chúng ta cùng đến hỏi bác Tai cho ra nhẽ đi! – Anh Chân cũng lên tiếng.
    Anh Tay và anh Chân cùng đi đến nhà bác Tai. Họ gọi:
    - Bác Tai ơi, bác Tai!
    Họ gọi một câu, rồi ba câu cũng không thấy bác Tai trả lời. Một lúc sau, bác Tai mới lên tiếng:
    - Ai đấy? Ai gọi tôi đấy?
    - Chúng cháu đấy, Tay , Chân đây!
    - Có chuệyn gì thế?
    - Bác nghe được nhiều điều, bác có thể cho chúng cháu biết, tại sao dạo này chúng cháu lại mệt mỏ tế?
    - Tôi không thể nói cho các anh rõ được vì dạo này tôi cũng ù lắm, không nghe được gì cả. Chúng ta cùng đến nhà cô Mắt hỏi nhé!
    Thế là bác Tai, anh Chân cùng đi đến nhà cô Mắt. Đến nơi, họ cũng nhìn thếy bạn miệng. Trông bạn ấy ể oải không kém, mặt mũi thì tái nhợt. Tất cả cùng cất giọng gọi:
    - Cô Mắt ơi, cô mắt!
    Cô mắt nghe tiếng gọi liền bước ra và hỏi:
    - Có chuyện gì mà ồn ào thế?
    Bác miện cất giọng hỏi:
    - Sao tất cả chúng tôi lại mệt mỏi thế này?
    Cô nhìn thấy được mọi điều, cô có thể giải thích cho chúng tôi rõ được không?
    Cô mắt nói:
    - Mặc dù mắt tôi nhìn không rõ lắm, nhưng tôi hiểu tất cả là do bạn miệng không được ăn, không được uống nên cơ thể của chúng ta mệt mỏi theo. Bây giờ, chúng ta cùng đi tìm cô chủ và bảo cô chủ phải chịu khó ăn uống, năng tập thể dục thì mới có một cơ thể khỏe mạnh và chúng ta mới khỏa khoắn được.
    Nghe thấy tếh. tất cả mọi người hiểu ra và đồng thanh:
    - Đúng đấy, chúng ta cùng đi tìm cô chủ!
    Đúng lúc đó, cô bé choàng tỉnh và giật mình nghĩ: “Mình phải ăn thật nhiều và chăm tập thể dục mới được!”
    Chẳng bao lâu sau, cô bé đã trở thành một cô bé khỏe mạnh và giúp được nhiều việc cho mọi người.

    Nguyễn Bích Ngọc

  4. #94
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Giọt nước tí xíu (lớp mầm)

    Tí Xíu là một giọt nước. Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông lắm và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả dưới đất...
    Một buổi sáng biển lặng, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo các lớp sóng nhấp nhô. Ông Mặt Trời thả ánh sáng rực rỡ xuống mặt biển. Bọn Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hoà. Chợt có tiếng ông Mặt Trời cất lên.
    -Tí Xíu ơi! Cháu có đi với ông không?
    Tí Xíu ngẩng nhìn. Chú đáp giọng rất khẽ, chỉ có ông Mặt Trời là nghe thấy:
    - Đi làm gì ạ?
    Ông Mặt Trời cười bảo: “Trên mặt đất thiếu gì việc, chỗ nào chẳng cần”. Tí Xíu vui lắm. Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo ông Mặt Trời được. Chú hỏi :
    - Cháu nặng lắm làm sao bay lên được.
    - Không lo, ông Mặt Trời nói ồm ồm, ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi. Nói xong ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh sáng xuống biển, Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả:
    - Chào mẹ, con đi! Mẹ chờ con trở về.
    Tí Xíu từ từ bay lên...
    Tí Xíu nhập bọn với các bạn. Lúc đầu chúng bay là là xuống biển rồi chúng hợp thành một đám mây mỏng rời mặt biển bay vào đất liền. Gió nhẹ nhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh như bạc. Xế chiều, ông Mặt Trời toả những tia nắng chói chang hơn lúc sáng. Không khí oi bức... Bỗng từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo lên:
    - Mát quá các bạn ơi! Mát quá!
    Tí Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích. Nhưng rồi trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu thấy rét. Các bạn chú cũng thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một đông đặc toàn những chú bé giọt nước nhỏ li ti. Bọn Tí Xíu không bay cao lên được nữa, chúng sà xuống thấp, thấp dần.
    Một tia sáng vạch ngang bầu trời. Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành những giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào tuồn xuống đất... Cơn giông bắt đầu.


    NGUYỄN LINH

  5. #95
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Gọi mẹ (lớp mầm)

    Tại sao những con chim non lại cứ kêu chiêm chiếp như thế? Chúng gọi mẹ đấy. Khi chim mẹ bay đi kiếm mồi nuôi con, chim non nằm trong tổ vắng hơi ấm của mẹ nên cảm thấy lạnh, rét và ngót bụng, thế là chim con kêu lên, trước nhỏ sau to dần: "Ri...ri…ri…nhiếp…nhiếp…chiu…chi u… ”. Kỳ lạ, từ nơi xa, rất xa… Chim mẹ đã nghe thấy chim con kêu và vội bay về với con mồi ngậm ở mỏ để mớm cho con. Gà mẹ cũng thế. Đang dẫn cả đàn con đi nhặt, bới thức ăn, thế mà có chú gà lạc đàn tận đẩu tận đâu “ Nhiếc…nhiếc…chiếp…chiếp…” là Gà mẹ nghển cổ, ngó ngó nghiêng nghiêng rồi tao tác chạy tới. Nghé con mãi tung tăng, lúc dừng chân trước ngước trông sau, thấy chỉ có mỗi một mình mình, thế là hếch mũi lên: “Ọ…nghé ọ…ọ…ọ”. Trâu mẹ vểnh tai ngoắt sừng lại, ngẩng cao đầu cất tiếng đáp: ‘Ọ.. ọ…”. Mẹ ở đằng kia, nghé quýnh cẳng chạy tới. Bê con cũng thế, vừa xa xa mẹ đã : “ Mê..mê…”. Bò mẹ vội vàng: “Ò bò…ò”. Không sợ bị lạc nữa. Chẳng phải chỉ loài vật mà con người cũng thế. Đang ngủ, giật mình, bé choàng mếu: “ Mẹ ơi!”. Chẳng phải em bé, mà đã lớn rồi bị vấp đau, ngã lăn quay cũng kêu lên: “ Mẹ ơi!...”. Kỳ lạ mẹ đang ở nhà hay đang làm gì, hoặc đang ở xa cũng giật mình vào lúc con gọi. Con gọi mẹ nghe thấy. Mẹ gọi, con có nghe không?
    Phong Thu kể

  6. #96
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Hai anh em gà con

    Hai chú Gà con tìm được một mẩu bánh mì. Chúng thích thú vô cùng và bắt đầu dùng cái mỏ xinh mổ vào miếng mồi ngon. Một chú Vịt con chơi gần đấy nhìn thấy và chạy lại, xin Gà con cùng được ăn.
    - Nào cùng ăn với chúng tớ đi! Gà lông vàng mời bạn.
    - Anh còn muốn gọi ai nữa đây? Gà lông đen gắt: Mẩu bánh mì này cho chúng ta cũng không đủ nữa là còn gọi thêm nó.
    - Đủ thôi! Gà lông vàng an ủi em.
    Thể là cả hai chú Gà và chú Vịt chia nhau ăn hết mẩu bánh mì. Ăn xong hai chú Gà con vẫy đôi cánh tí xíu của mình chạy về chỗ mẹ.
    - Mẹ ơi! Gà lông đen thét tướng lên. Vịt con vừa ăn bánh mì với chúng con. Mẹ hãy nói đi, con chia cho Vịt ăn cùng có được không?
    - Thế là rất đúgn con ạ!
    - Con cho Vịt ăn mới ngon lành làm sao! Gà lông đen vẫn liến thoắng khoe khoang.
    - Có gì đáng nói đâu, Gà lông vàng ngắt lời em, chúng ta đã cùng ăn sáng thế thôi mà.
    Gà mẹ nhìn các con và nói:
    - Nhường cho bạn là điều tốt. Nhưng ai không khoe điều đó còn tốt hơn

  7. #97
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Hạt đỗ sót (lớp chồi)

    Mùa thu đến, bà đem các hạt đỗ đen gieo trên luống đất sau nhà. Có một hạt đỗ bị mắc vào mạng nhện, nằm sót lại trong đáy lọ nên gọi là Đỗ Sót.
    Đố Sót kêu lên “Còn cháu nữa… cháu không ra được…” nhưng bà không hiểu tiếng nói của đỗ, nên không biết được trong lọ còn một hạt đỗ sót lại. Sống trong lọ vừa tối vừa vắng vẻ. Đỗ Sót rất buồn.

    Một hôm các chú Kiến bò vào lọ. Đỗ Sót mừng quá. Đỗ Sót chưa kịp chào, thì các chú Kiến đã lao xao hỏi:
    - Có cô Đỗ Sót đấy không? Các bạn cô ngoài kia nhờ chúng tôi mang cô ra vườn cùng các cô ấy đấy!
    - Các chú Kiến đấy ư? Tôi đây! Đỗ Sót đây! Thật may mắn quá. Cám ơn các chú!.

    Các chú kiến xúm vào khiêng Đỗ Sót lên lưng. Các chú khiêng Đỗ Sót đến đầu nhà, trời bỗng đổ mưa. Các chú Kiến đặt Đỗ Sót vào kẽ gạch rồi dặn:
    - Trời mưa chúng tôi không đi được nữa. Cô cứ ở lại đây, khi nào tạnh chúng tôi lại mang cô ra với các bạn của cô.

    Đỗ Sót chia tay với các chú Kiến. Trời mưa mỗi lúc một to, những lớp đất theo mưa phủ lên mình Đỗ Sót. Mấy ngày sau cô Đỗ Sót thấy trong mình xôn xao như đang lớn dậy. Vỏ cô bắt đầu tách ra, vươn lên một cái mầm xanh non, đầu đội chiếc mũ đến là xinh xắn.

    Khi các chú Kiến trở lại, các chú sửng sốt reo lên:
    - A! Thế là cô đã mọc mầm rồi. Cô đã có rễ rồi. Chúng tôi không khiêng cô đi được nữa. Thôi chào cô Đỗ Sót, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ đến chơi.

    Mấy ngày sau một cô bé đi qua. Nhìn thấy cây đỗ, cô reo lên:
    - A! Cây đỗ.

    Bây giờ Đỗ Sót đã mọc thành cây. Cô bé đem cây Đỗ Sót ra trồng ở luống đỗ sau nhà. Các cô Đỗ Đen thấy Đỗ Sót ra đều vui mừng, tíu tít hỏi han. Bây giờ đã được sống cùng các bạn, được cùng tắm nắng, uống nước. Cô mỗi ngày một lớn nhanh, tuy có lớn muộn hơn các bạn. Các bạn của cô đều đã ra hoa, kết quả. Riêng cô mới bắt đầu nhú lên những nụ hoa nhỏ xíu xinh xắn.

    Nguyễn Thị Thư
    (Dựa theo truyện Hạt Đỗ Sót của Xuân Quỳnh)

  8. #98
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Hoa Bìm Bìm (Lớp Mầm)


    Ngày xửa, ngày xưa các loài hoa chưa màu sắc như bây giờ. Một hôm, có một cô Tiên từ trên trời bay xuống, áo của cô có dải lụa bay phấp phới, xanh, đỏ, tím vàng rất đẹp.

    Bên bờ dậu, Bìm Bìm cố vươn mình để ngắm cô Tiên xinh đẹp, rực rỡ. Bỗng cô Tiên sà xuống bên Bìm Bìm và hỏi : « Bìm Bìm ơi ! Có thích màu áo tôi không ? » Bìm Bìm trả lời :
    - Em thích lắm, nhất là màu tím.
    Cô Tiên nói :
    - Thế thì cô sẽ cho mấy viên ngọc quí có thể hóa phép ra các máu mà em thích. Nói xong, cô Tiên đưa cho Bìm Bìm bốn viên ngọc lấp lánh rồi bay đi mất. Bìm Bìm cảm ơn cô Tiên rồi vươn lên cao nữa. Thấy trên giàn có chùm nụ mướp, Bìm Bìm nghĩ thầm : « Ta sẽ cho nụ mướp một viên ngọc mới được ! »Và Bìm Bìm tung viên ngọc vàng vào chùm nụ mướp. Tự khắc nụ mướp nở ra một đám hoa vàng sáng rực cả góc vườn.Ong và bướm rủ nhau đến xem tới tấp.

    Bìm Bìm lại tụt xuống phía dưới, thấy mấy cây mào gà sắp nở hoa : « À ! Phải cho các bạn này viên ngọc màu đỏ mới được ! »Và Bìm Bìm tung viên ngọc màu đỏ vào đám nụ hoa màu gà. Tức khắc đám nụ nở ra một đám hoa màu đỏ thắm đẹp như màu cờ. Mấy chú Gà Trống trông thấy tưởng là mào của mình.

    Bìm Bìm nhìn lên trời thấy tòan mây trắng. Bìm Bìm nghĩ thầm : « Phải tung viên ngọc màu xanh lên trời mới được ! » Và Bìm Bìm tung viên ngọc màu xanh lên trời. Tức khắc mây trắng biến đâu mất. Trời trong xanh soi bóng xuống mặt hồ nước cũng trong xanh.

    Bìm Bìm bỗng nhớ tới viên ngọc màu tím, màu tím mà Bìm Bìm rất thích. Bìm Bìm tung viên ngọc tím lên đầu mình. Tức khắc Bìm Bìm nở hoa màu tím dịu như áo cô Tiên. Cô Tiên mà trông thấy chắc cũng phải khen : « Bìm Bìm tím đẹp quá ! ».

    Kim Tuyến kể

  9. #99
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Hoa Dâm Bụt

    Cô Hoa Huệ trắng muốt, thơm ngào ngạt, cao dỏng lên, mảnh dẻ, kiêu kì.
    Cô Hồng Nhung đỏm dáng một cách kín đáo, áo của cô đỏ thắm óng ánh những giọt sương. Tuy ở cùng với nhiều chị em nhà hoa nhưng ít khi cô Hồng Nhung trò chuyện với ai.
    Các cô Thược Dược sặc sỡ, áo các cô nhiều màu, miệng các cô lúc nào cũng nói toe toét…

    Trong vườn muôn loài hoa đua nở, nhưng ít ai nhắc đến hoa Dâm Bụt. Dâm Bụt quanh năm đứng ở bờ ao. Các cô biết mình là con nhà nghèo, nên chỉ quây quần với nhau, không dám chơi với các chị em nhà hoa khác. Nhụy của các cô dài và cong xuống như cái cần câu nhỏ xíu. Thỉnh thoảng các cô lại đung đưa màu đỏ của mình, đùa với mấy chú ếch nhái ăn tham. Mấy chú ếch nhái khờ khạo nhảy tót lên, đớp một cái vào cánh hoa đỏ rực kia, rồi lại rơi tỏm xuống nước. Các chú nhai rồi nhả ra, cằn nhằn: "Nhạt, nhạt, nhạt…”. Tiếng ấy lan ra mãi vang lên khắp mặt ao hồ. Tuy vậy, hôm sau vẫn có những chú ếch nhái khác lại mắc mưu đùa các cô hoa Dâm Bụt.
    Cẩm Chướng xì xào với nhau từ xa:
    - Xem kìa, bọn chúng không dám đứng cùng với chúng mình, phải ra bờ ao hàng đậu.
    - Đã gọi là hoa mà lại chẳng thơm, không ai thèm cắm lên bình, không ai thèm chăm bón, chả ai thèm hái tặng nhau.
    - Hoa gì mà chẳng hoa nào thèm chơi với, phải chơi cùng ếch nhái!

    Một hôm, bọn hoa Cẩm Chướng mách với chị chủ vườn:
    - Chị ơi, chị xem, bọn hoa Dâm Bụt vô tích sự thế, chị để chúng làm gì cho phí đất? Bọn chúng em còn nở cho chị cắm vào bình, cho vườn chị đẹp…
    - Bọn chúng em tặng chị hương thơm - Các cô Hoa Huệ nói theo

    Chị chủ vườn nghe, ngẫm nghĩ thấy các cô hoa nói cũng có lý. “Các loài hoa mỗi người một vẻ, vẻ đẹp, người thơm, còn hoa Dâm Bụt chẳng được tích sự gì, mà lại cứ nở lan tràn khắp trên ao, bờ dậu…”. Rồi chị chủ nhà lấy dao đẵn tất cả các rặng Dâm Bụt đi, các cành to phơi làm củ, lá ủ làm phân bón.

    Từ đó, bờ ao, xung quanh vắng mặt màu Dâm Bụt. Các cô Bướm màu thưa qua lại. Các chú ếch nhái không còn ai đùa với mình, bớt nhảy tõm xuống ao. Các chú nhớ hoài những rặng hoa Dâm Bụt đó. Chỉ có mụ Gió là tự do hoành hành, không ai ngăn cản bước đi của mụ nữa.

    Một hôm trời bão. Hàng trăm mụ Gió rủ nhau ào ạt xô vào vườn hoa. Bấy giờ các mụ không còn trêu tức nữa mà là cáu giận thực sự. Cô Hồng Nhung bị rách tả tơi cả áo đẹp. Cô Hoa Huệ kiêu kì bị sái cả cổ. Nhiều cô Cẩm Chướng còn bị dập cả mồm miệng. Các cô chỉ còn biết rên la.

    Khi đó, các loài hoa trong vườn mới nhớ đến rặng Dâm Bụt. Phải chăng rặng Dâm Bụt còn thì các cô đâu đến nỗi xơ xác như thế này. Các cô khóc lóc. Cô nọ đổ cho cô kia là đã xúi chị chủ vườn chặt mấy rặng Dâm Bụt.

    Những gốc Dâm Bụt còn lại quanh vườn, nghe các cô hoa khóc lóc, cãi nhau, vừa buồn cười, lại vừa thương hại.

    Ít ngày sau, các gốc Dâm Bụt đâm chồi lên xanh tốt kén dần thành rặng cây dây, trổ muôn vàn búp non tươi, rồi một sớm mai, nở tung ra những màu hoa rực rỡ.

  10. #100
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,237
    Thanks
    0
    Thanked 37 Times in 31 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Hoa tặng cô

    Hình như bé Bin đang có chuyện buồn. Nó nhệu nhạo nhai cơm và đôi mắt đăm chiêu suy nghĩ, chốc chốc lại thở dài. Ăn hết một chén Bin buông đũa đứng dậy. Má nó ngạc nhiên lắm. Hôm nay có món trứng mà Bin rất thích ăn, nếu là mọi ngày nó ních đến no bụng rồi. Má nó lo lắng hỏi:
    - Sao ăn ít vậy bé Bin ?
    - Dạ con ăn no rồi má
    Bin lửng thửng đi ra sau vườn. Buổi trưa gió mát rười rượi. Nó bắt ghế ngồi dưới gốc cây vú sữa ngắm các liếp rau đang xanh mơn mởn. Cải ngọt cải đắng, tần ô, xà lách…chen chúc nhau vươn lên tươi tốt. Thích mắt thật! Nhưng bé Bin không thấy vui, nó chép miệng nghĩ thầm: “ Ước chi đó là những luống hoa hay biết bao!” Ngày mai đã là quốc tế phụ nữ 8 tháng 3 mà chưa có gì tặng cô Lan cả. Cô là chủ nhiệm lớp 3A của Bin, rất hiền và rất tốt nên cả lớp đều yêu cô. Mấy hôm nay đi học nghe các bạn bàn bạc mua quà, mua hoa tặng cô mà Bin sốt ruột quá. Biết nhà nó nghèo nên cô đã động viên nó đi học phụ đạo mà chẳng bao giờ thu học phí cả. Bin rất muốn tặng cô một thứ gì đó để tỏ lòng biết ơn. Nhưng ba má vất vả với những liếp rau cả ngày mà cái ăn còn thiếu trước hụt sau, nó đâu dám mở miệng xin tiền. Với lại những ngày này, cái gì cũng mắc kinh khủng. Ước gì nhà nó trồng hoa thì hay biết mấy…
    - Bé Bin! Con làm gì ngoài này mà không ngủ trưa vậy?
    - Bin giật mình quay lại. Má đã đứng đằng sau tự lúc nào, đang cau mặt nhìn nó.
    - Con có chuyện gì giấu má phải không?
    - Ơ…đâu có đâu má…
    - Con trở thành đứa trẻ biết nói dối từ bao giờ vậy bé Bin? Không nói là má giận nghe!
    Bin bối rối cụp mắt xuống. Nó thật sự không muốn má bận tâm chuyện này. Nhưng Bin cũng không muốn má giận và cũng không muốn là một đứa trẻ nói dối nên nó đành kể cho má nghe hết mọi chuyện. Má rất nghiêm túc lắng nghe, sau đó xoa đầu Bin và cười nhẹ nhàng:
    - Thế mà không nói cho má biết sớm, sáng mai chắc chắn bé Bin sẽ có hoa tặng cô!
    - Má, má mượn tiền ai hả má? Thôi khỏi không cần đâu má.
    - Ai nói má mượn, không cần đâu má
    Má bật cười hay cú vào trán Bin một cú đau điếng. Nó ngơ ngác, vậy má lấy hoa ở đâu nhỉ?
    Sáng hôm sau bé Bin tung tăng đến lớp, trên tay xách một chiếc làn mây rất xinh xắn. Má cũng kì cục ghê, hoa gì mà để trong làn mây có nắp đậy? Lại còn dặn Bin không được mở ra nữa chứ? Nhưng má bảo đảm với Bin rằng cô sẽ rất thích món quà đó. Và nó tin má!
    Hôm nay không khí trong lớp thật vui. Mặc dù cô lam đã dặn dò đừng mua gì cho cô hết nhưng bạn nào cũng mua hoa hoặc quà nào đó vô lớp. Vì tất cả đều rất yêu cô! Những bó hoa hồng hoa cúc… xinh đẹp và những hộp quà thẳt nơ xanh đỏ , đủ màu. Bé bin chợt nhìn xuống chiếc làn của mình mà lo lắng. Không biết má để hoa gì trong đó cà? Bin tò mò quá mà đã hứa với má là không mở ra nên giả vờ là không để ý đến làn hoa nữa.
    Cô lan vừa bước vào, cả lóp ríu rít lên chúc mừng và tặng cô những thứ mình mang tới. Cô có vẻ vui lắm, mắt sáng lấp lánh. Bé Bin cũng từ từ tiến lên đưa cho cô chiếc làn mây. Nó thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
    - Dạ con chúc mừng cô nhân ngày 8 tháng 3.
    - Ủa, gì mà trông bí mật vậy bé Bin?
    - Dạ con cũng không biết nữa , má dặn không được mở ra. Má bảo chỉ mình cô được coi thôi
    Cô lan ngạc nhiên liền mở nắp làn ra coi. Cả lớp ồ lên khi thấy đó là những bông bí màu vàng tươi nằm chen chúc nhau. Có lẽ má đã hái sau vườn hồi sớm, bắt đầu có những tiếng cười rồi lan ra thật nhanh. Lớp ồn ào bàn tán, trời ơi tặng hoa gì mà ngộ vậy nè? Giờ mới thấy đó nha! Lạ ghê!... Bé Bin đỏ bừng mặt vì mắc cỡ, đứng im lặng như pho tượng, chỉ muốn òa khóc ngay lập tức. Má kì cục quá hà , không có tiền thì thôi, ai đời lại tặng cô bông bí?.... Bỗng cô Lan bảo cả lớp im lặng. Cô đưa mắt nhìn khắp lượt rồi nhẹ nhàng nói:
    - Sao các con lại cười? Trước tiên cô cảm ơn cả lớp vì đã chúc mừng cô hôm nay. Đặc biệt cô cảm ơn bạn Bin và má bạn ấy đã tặng cô món quà dễ thương này, cô thật sự rất thích. Loài hoa nào cũng đẹp và có giá trị riêng của nó. Bông bí cũng vậy, ngoài vẽ đẹp giản dị, thì bông bí còn là món ăn rất ngon. Thế lớp mình bạn nào thích ăn cơm nóng với bông bí xào thịt bò hoặc bông bí luộc chấm xi dầu không?
    - Dạ có, con thích nè cô…
    - Vậy các con phải biết ơn những người đã trồng ra nó như má bạn Bin nha! Nhưng các con biết cô thích hoa nào nhất không, đó là hoa điểm 10 của các con. Các con cứ chăm ngoan học giỏi là cô vui lắm rồi!
    - Nhìn nụ cười dịu dàng của cô Lan, cả lớp yêu cô hơn bao giờ hết. Cả lớp thấy cô như người mẹ thứ hai của mình. Mà nhắc đến mẹ mới nhớ, hôm nay là quốc tế phụ nữ mà hồi sáng chưa chúc mừng má câu gì hết trơn, tệ thật! Má cũng là phụ nữ chứ bộ…

    P.V.N.N

Trang 10 của 18 Đầu tiênĐầu tiên ... 89101112 ... CuốiCuối

Tag của Chủ đề này


SEO by vBSEO ©2011, Crawlability, Inc.