Like Tree2Likes

Truyện kể cho bé từ Nhà trẻ đến Mẫu Giáo

Trang 2 của 18 Đầu tiênĐầu tiên 123412 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 171
  1. #11
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bác nông dân
    (lớp mầm)

    Từ sáng sớm, trên cánh đồng lúa chín vàng, các bác nông dân thoăn thoắt đưa liềm xén ngang từng khóm lúa.Mặt trời càng lên cao, mọi người càng gặt nhanh tay, mồ hôi nhỏ giọt và ướt đầm lưng áo. Nhìn những lượm lúa mẩy vàng óng các bác nông dân rất vui vì đã bỏ công chăm sóc để có một vụ mùa bội thu.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  2. #12
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bác đưa thư
    (lớp chồi)

    Mai rất yêu mến bác đưa thư. Mỗi khi nghe thấy tiếng chuông xe đạp. Mai biết ngay bác đưa thư sắp đến. Bác đưa cho Mai phong thư của bố. Mai sung sướng cảm ơn bác. Nhờ sự tận tình của bác đưa thư, mọi người và Mai biết được tin tức của những người thân ở xa.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  3. #13
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bác gấu đen và hai chú thỏ
    (lớp mầm)

    Trời mưa to như trút nước. Gió thổi ào ào... bẻ gãy cả cành cây. Gấu Đen đi chơi về bị ướt lướt thướt, nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt Gấu. Gấu chạy mãi, chạy mãi trong rừng để tìm chỗ trú nhờ. May quá nhà của Thỏ Nâu đây rồi!
    - Cốc. Cốc. Cốc.
    Thỏ Nâu đang ngủ liền tỉnh dậy, gắt gỏng hỏi.
    - Ai đấy?
    - Bác Gấu Đen đây! Mưa to quá, cho bác trú nhờ một đêm.

    Thỏ Nâu không mở cửa, nó càu nhàu:
    - Không trú nhờ được đâu. Bác to quá, bác làm đổ nhà của cháu mất!

    Gấu đen van nài:
    - Bác không làm đổ nhà đâu. Bác vào rất nhẹ nhàng thôi!
    - Nhẹ cũng đổ, không nhẹ cũng đổ. Bác đi đi!
    Thỏ Nâu vẫn nằm trong nhà nói vọng ra, nó nhất định không ra mở cửa. Gấu Đen buồn rầu. Nước mưa chảy ròng ròng xuống cổ Gấu Đen. Gấu Đen đi mãi, đi mãi, vừa mệt vừa rét. Bỗng nhiên Gấu Đen nhìn thấy có một ngôi nhà. Trong nhà thắp đèn sáng trưng. Có tiếng Thỏ Trắng khe khẽ hát “Là lá la...”. Gấu Đen lại gần và rụt rè gõ cửa:
    - Cốc. Cốc. Cốc.
    - Ai đấy?
    - Bác Gấu Đen đây! Cho bác vào trú nhờ có được không? Thỏ Trắng bước ra mở cửa.
    - Ồ! Chào Bác Gấu Đen, mời bác vào đây, bác ướt hết rồi!
    Thỏ Trắng dắt bác Gấu Đen vào nhà, kéo ghế mời bác ngồi trước bếp lò. Gấu Đen hơ người một lúc, nước mưa trên mặt cũng khô, trên cổ cũng khô.
    Trong khi bác Gấu Đen sưởi ấm. Thỏ Trắng bưng ra một đĩa bánh mời bác Gấu Đen ăn. Gấu Đen cảm động nói:
    -Cảm ơn Thỏ Trắng.

    Gấu Đen ăn xong, Thỏ Trắng và bác Gấu Đen cùng đi ngủ.
    Nửa đêm bão nổi lên ầm ầm cành cây kêu răng rắc. Có tiếng đập cửa thình thình:
    - Bạn Thỏ Trắng ơi! Cho tôi vào trú nhờ với, nhà của tôi đổ mất rồi!
    Gấu Đen vội choàng dậy, chạy ra mở cửa. Thỏ Nâu vừa khóc vừa kể với bác Gấu Đen và Thỏ Trắng.
    - Hu, hu, hu, nhà bị đổ mất rồi. Làm thế nào bây giờ! Gấu Đen kéo Thỏ Nâu đến bên đống lửa an ủi Thỏ Nâu:
    - Cháu sưởi cho ấm người đi! Nhà bị đổ à? Lo gì. Sáng mai bác sẽ làm lại nhà cho cháu.
    Thỏ Trắng cũng nói:
    - Bạn đừng lo. Sáng mai tôi cũng sẽ giúp bạn làm lại nhà!

    Thỏ Nâu sưởi một lúc, nước mưa trên người đã khô. Lúc này Thỏ Nâu mới ân hận là đã đuổi bác Gấu Đen. Thỏ Nâu ngập ngừng định xin lỗi bác Gấu.
    - Thỏ Nâu đừng buồn bác không giận cháu đâu. Thôi bác cháu ta đi ngủ kẻo khuya quá rồi!
    Đêm hôm ấy, Thỏ Nâu và Thỏ Trắng ôm bác Gấu Đen ngủ ngon lành.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  4. #14
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bác Voi tốt bụng (lớp mầm)

    Một buổi sáng mùa xuân, trăm hoa khoe sắc, gà con vui vẻ gọi vịt con ra vườn chơi.

    Gà con rủ vịt con bắt sâu bọ, côn trùng có hại cho cây cối. Nhờ có mỏ nhọn nên gà con bắt sâu rất dễ dàng. Nhưng vịt con không có mỏ nhọn nên không thể nào bắt sâu được. Thấy thế gà con vội chạy tới giúp vịt.

    Bỗng một chú voi con xuất hiện, chú dùng vòi khều con sâu đưa cho vịt con. Vịt và gà con cùng cảm ơn chú voi. Vịt và gà con lại rủ nhau ra ao chơi . Chân vịt con có màng nên vịt bơi lội rất giỏi, còn gà con vô ý nên bị ngã xuống ao, vì không biết bơi nên gà con bị ướt sũng nước, lạnh đến phát run. May quá, chú voi lại đi tới. Chú cứu gà con lên, chú còn đùa nghịch dùng vòi phun đầy nước vào gà con và vịt con. Gà và vịt cười vang bỏ chạy, còn lũ ruồi đậu trên lưng chú voi cũng phải hốt hoảng bay đi. Sau đó voi dùng kèn thổi acmônica. Chú thổi hay đến nổi gà con và vịt non đang chơi vui cũng phải chạy đến, những chú chim trên cành cây cũng ngừng hót để lắng nghe những âm thanh tuyệt vời mà voi thổi.

    Gà và vịt con rất yêu chú voi tốt bụng. Chúng thích vui đùa và nhảy vào nằm trong lòng chú voi. Chúng cảm thấy ấm áp và hết sức an toàn.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  5. #15
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bài học đầu năm (Lớp lá)

    Sang năm mới, Chuột Nhắt thêm một tuổi rồi. Vì thế, Chuột mẹ cho phép cậu được đi một mình ra công viên chơi. Chuộ Nhắt vốn rất thích đi xe ô tô. Mặc dù đường đến côg viên không xa lắm, nhưng khi chiếc xe buýt chở khách đến bến đỗ, Chuột Nhắt quyết định trèo lên xe. Song, bậc lên ô tô thì cao, mà cậu thì bé tí làm sao lên được? Cậu lay hoay một lát rồi chui tọt vào chiếc ủng của một bà hành khách đang lên xe. Xe chuyển bánh, mọi người lần lượt đưa tiền cho người phụ xe để mua vé. Nhưng tiền mẹ cho, vừa ra khỏi cổng Chuột Nhắt đã ăn bánh rán hết rồi, Làm thế nào bây giờ? Cu cậu luống cuống không biết trốn vào đâu. Bí quá, nó liền nhảy ngay lên thành ghế nói thầm vào tai anh Tí Tô nhờ anh giúp đỡ. Bấy giờ hành khách trên xe mới phát hiện ra Chuột Nhắt đi ô tô trốn vé, lại còn ngồi vắt vẻo trên thành ghế, vừa không an toàn, vừa mất lịch sự.
    Anh Tí Tô quay lại nói với Chuột Nhắt:
    - Thôi được, lần này anh cho tiền mua vé. Nhưng nhớ lần sau đi ô tô khách là phải mua vé đấy nhé!
    Chuột Nhắt vâng dạ rối rít và nói:
    - Cảm ơn anh. Em xin anh. Em nhớ lời anh dặn rồi ạ!
    Ô tô tới bến. Một lần nữa, Chuột Nhắt cảm ơn anh Tí Tô rồi phấn khởi xuống xe vào công viên chơi. Thế là, nhờ buổi đi chơi đầu năm, Chuột Nhắt lại biết thêm một điều rất bổ ích là đi xe ô tô chở khách là phải mua vé và ngồi ngoan ngoãn đúng chỗ. Nếu không sẽ bị mọi người chê cười, thậm chí, còn bị đuổi xuống xe nữa.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  6. #16
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bài học đâu tiên của Gấu

    Ngày Chủ Nhật Gấu con xin phép mẹ ra đường chơi cùng các bạn. Gấu mẹ dặn:
    - Con chơi ngoan nhé. Nếu làm sai điều gì, con phải xin lỗi. Được ai giúp đỡ thì con phải cảm ơn.

    Gấu con tung tăng chạy nhảy và mải lắng nghe chim Sơn Ca hót nên va phải bạn Sóc khiến giỏ nấm văng tung tóe ra đất. Gấu con vội vàng khoanh tay và lễ phép nói:
    - Cảm ơn bạn Sóc!

    Nói xong Gấu con cúi xuống nhặt nấm bỏ vào giỏ giúp Sóc. Sóc ngạc nhiên nói:
    - Sao Gấu con lại cảm ơn, phải nói xin lỗi chứ!

    Mải nhìn Khỉ mẹ ngồi chải lông cho Khỉ con nên Gấu con bị trượt chân, rơi xuống hố sâu. Gấu con sợ quá kêu thất thanh:
    - Cứu tôi với! Ai cứu tôi !!!

    Bác Voi ở đâu đi tới liền đưa vòi xuống hố và nhấc bổng Gấu con lên mặt đất. Gấu con luôn miệng:

    - Cháu xin lỗi bác Voi, Cháu xin lỗi bác Voi!

    Bác Voi cũng rất ngạc nhiên liền nói:

    - Sao Gấu con lại xin lỗi, phải nói cảm ơn chứ!

    Về nhà, Gấu con kể lại chuyện cho mẹ nghe. Gấu mẹ ôn tồn giảng giải:
    - Con nói như vậy là sai rồi. Khi làm đổ nấm của bạn Sóc, con phải xin lỗi. Còn khi bác Voi cứu con ra khỏi hố sâu, con phải cảm ơn

    - Con nhớ rồi ạ! - Gấu con vui vẻ nói.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  7. #17
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bàn tay có nụ hôn (Lớp lá)

    Hôm nay là ngày đầu tiên bạn Quân đi học mẫu giáo. Bạn sợ lắm, hai tay cứ nắm chặt, chân không chịu bước, nước mắt giàn giụa:
    - Con không muốn đến trường đâu! – cậu bé bảo mẹ - con muốn ở nhà với mẹ cơ!
    Con thích đồ chôi và thích ở nhà. Mẹ cho con ở nhà với mẹ đi!
    Mẹ Nga nắm tay bé nhỏ của Quân và thì thầm vào tai bé:
    - nhiều khi chúng ta phải làm những việc mà mình không muốn! Nhưng mẹ tin con sẽ thích đến trường. Ở trường con sẽ có nhiều bạn mới, có nhiều đồ chơi mới. Cô giáo sẽ dạy con nhiều điều mới!
    Mẹ nói thêm:
    -Mẹ biết một bí mật tuyệt vời sẽ giúp con cảm thấy những gày đến trường cũng ấm áp và dịu êm như khi con ở nhà.
    Quân quệt nước mắt, có vẻ chú ý lắng nghe:
    - Điều bí mật gì hả mẹ?
    Mẹ bảo:
    - Một điều bí mật có từ rất lâu, bà ngoại con kể cho mẹ và bà ngoại lại được cụ ngoại của con kể cho, điều bí mật ấy là Bàn tay có nụ hôn.
    Bé Quân ngạc nhiên:
    -Bàn tay có nụ hôn là thế nào hả mẹ?
    Mẹ Nga nắm lấy bàn tay trái của Quân và xòe những ngón tay bé xíu của bé ra giống như hình cái quạt giấy. Mẹ cúi thấp xuống, đặt một nụ hôn vào chính giữa lòng bàn tay con.
    Bé Quân cảm thấy nụ hôn của mẹ chạy từ bàn tay lên cánh tay, chạy thẳng vào tim. Khuôn mặt bé cũng ửng hồng vì một cảm giác thật ấm áp.
    Mẹ Nga mỉm cười:
    - Bây giờ thì mỗi lúc con cảm thấy sợ hãi, lo lắng, con hãy áp bàn tay này vào má và con sẽ cảm thấy lúc nào mẹ cũng ở bên con.
    Mẹ Nga nắm lấy bàn tay của Quân, cẩn thận khép những ngón tay của bé lại. Mẹ bảo:
    - Từ giờ trở đi, con đừng để mất nụ hôn này nhé! Nhưng con có biết điều kỳ diệu này không, Kể cả khi con rửa tay thì nụ hôn ấy cũng không bị mất đi đâu!
    Bé Quân rất yêu đôi bàn tay có nụ hôn của mình. Bây giờ bé biết rằng tình yêu thương của mẹ dành cho bé sẽ theo bé đi đến bất cứ nơi đâu, kể cả khi ở trường bé không có mẹ.
    Đêm hôm đó trước khi đi ngủ, bé quay sang mẹ thì thầm:
    -Mẹ đưa tay của mẹ đây!
    Cậu bé nắm lấy bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ, cậu mở những ngón tay dài của mẹ ra, cậu đặt một nụ hôn thật lậu vào chính giữa bàn tay mẹ và thủ thỉ:
    -Bây giờ mẹ cũng có Bàn tay có nụ hônrồi! Khi ở cơ quan nếu mẹ nhớ con thì mẹ cũng áp bàn tay này vào má, con sẽ ở bâb cạnh mẹ, con yêu mẹ lắm!
    Mẹ Nga đến cơ quan vẫn cảm thấy hơi ấm nụ hôn của bé Quân trong lòng bàn tay mình và mẹ tưởng như nghe thấy từ trái tim mình tiếng hát thì thầm “Con yêu mẹ lắm”!
    Bàn tay có nụ hôn là một món quà tặng quý báu từ cuộc sống được truyền khắp mọi nơi. Qua mọi thời kì, đến với mọi người, nó giúp cho những người yêu thương được gần nhau hơn.

    Phỏng theo truyện kể của Thanh Nga
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  8. #18
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bạn mới

    Lớp mẫu giáo của Hà có thêm bạn mới. Tên bạn ấy là Hoa. Cả lớp cứ xì xào, chỉ chỏ vào bàn tay trái của bạn ấy.
    “Kỳ lạ lắm, thật đấy!” – Tí sún thì thầm với Hà như thế. Hà vờ đi uống nước rồi liếc nhìn. Ừ, mà lạ thật. Mấy ngón tay của bạn ấy quắp lại, bé tẹo.
    Đến lúc nghỉ trưa, cả lớp cứ đùn đẩy nhau không ai chịu nằm cạnh Hoa. Cuối cùng Tí sún bảo:
    -Oẳn tù tì, ai thua thì phải nằm cạnh bạn mới nhé!
    Hà thua, Hoa nằm ngoài cùng rồi đến Hà. Các bạn đã ngủ khì từ khi nào, nhưng Hà không sao ngủ được. Hà hé mắt nhìn sang Hoa đang nằm im bên cạnh. Hàng mi bạn ấy khe khẽ động đậy. Bạn ấy cũng chưa ngủ. BÀn tay bị tật giấu chặt vào trong lòng. Nước mắt lặng lẽ chảy xuống chiếc gối bông.
    Buổi chiều, cô giáo dạy cả lớp tập múa:
    - Các giơ tay ra phía trước nào!
    Hoa lúng túng rồi mếu máo:
    - Thưa cô con không múa được !
    Cả lớp nhìn về phía bạn mới. Hoa chợt ngồi thụp xuống sàn, giấu bàn tay trái vào lòng và òa khóc nức nở. Cô giáo bước lại ôm Hoa vào lòng:
    - Nín đi con, cô thương!
    Rồi cô nghẹn ngào nói:
    - Cô đã tận mắt nhìn bàn tay tật nguyền của bạn Hoa biết trông em và nấu cơm đỡ mẹ. Cô nghĩ, bàn tay ngoan ấy phải được cả lớp yêu thương chứ! Chỉ những bàn tay lười, bàn tay bẩn không rửa mới là bàn tay xấu và đáng chê cười thôi, có phải không các con?
    Nghe cô nói, Hà thấy thương Hoa quá. Hà nhớ lại những giọt nước mắt của Hoa buổi trưa. Thế là Hà chạy lại nắm tay Hoa:
    - Tớ là Hà!
    Cô giáo mỉm cười:
    - Hà ngoan lắm!
    Các bạn khác cũng lần lượt xúm lại:
    - Tớ là Dung.
    - Tớ là Phương.
    Tí sún thấy vậy vội chen vào:
    - Còn tớ là Tí sún. Hoa ơi, tí nữa chúng mình chơi trò chơi em bé ăn bột nhé!
    Cô giáo gật đầu:
    - Có thế chứ! Bạn bè trong lớp như con một nhà, các con phải biết yêu thương đoàn kết thì cô mới vui.

    Thu Hằng
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  9. #19
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Báo gấm suýt ngã

    Có một con báo gấm con không ngoan, chẳng chịu đi học, suốt ngày rong chơi, leo trèo cây cối.

    Một hôm báo gấm leo lên cây, bò ra đầu mút của một cành cộc. Gió bắt đầu thổi mạnh. Cành cộc lắc la lắc lư lay động. Báo gấm không làm sao quay đầu bò vào được. Nó sợ quá, đầu váng, mắt hoa, miệng khóc tu tu:

    - Ối trời ơi, mẹ ơi, có ai đấy không, cứu tôi với! Cứu tôi với!

    May quá, gia đình nhà khỉ mặt đỏ ở gần đó, nghe tiếng kêu, cả nhà vội chạy ra cứu báo gấm. Khỉ bố, khỉ mẹ và cả hai khỉ con leo cả lên cành cộc đó, nhún mạnh cho cành cây oằn xuống gần mặt đất, báo gấm liền nhảy xuống, vui mừng nói:

    - Cháu xin cảm ơn gia đình bác khỉ thật nhiều! Không có gia đình bác giúp đỡ, chắc cháu bị ngã từ cành cao xuống, sẽ chết mất, gia đình bác đã cứu sống cháu!

    Hôm sau, báo gấm con xách một nải chuối tiêu đến làm quà tạ ơn gia đình khỉ mặt đỏ. Từ đó về sau, báo và khỉ trở thành bạn thân.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  10. #20
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Bé Minh Quân dũng cảm (Lớp mầm)

    Nhà bé Minh Quân có một chú mèo vàng rất ngoan. Mimh Quân yêu nó lắm. Ngày chủ nhật bố mẹ vắng nhà. Bé Minh Quân và Mèo vàng được dịp nô đùa thỏa thích, mãi đùa nghịch, chẳng may tay Minh Quân gạt phải lọ hoa, lọ hoa rơi xuống vỡ tan tành. Chiều bố mẹ về Minh Quân mach :

    - Bố ơi! Con Mèo nghịch, đánh vỡ bình hoa rồi.

    Thế là Mèo vàng bị phạt, nó bị bố xích lại và không được ăn cá. Tối đến nằm trên giường nghe tiếng mèo vàng kêu meo meo. Minh Quân không sao ngủ được. Minh Quân vùng dậy, chạy đến bên bố và thú nhận tất cả rồi xin bố tha cho mèo. Bố ôm Minh Quân vào lòng và khen:

    - Con trai bố trung thực và dũng cảm lắm.


    Minh Hương kể
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

Trang 2 của 18 Đầu tiênĐầu tiên 123412 ... CuốiCuối

Tag của Chủ đề này


SEO by vBSEO ©2011, Crawlability, Inc.