Like Tree2Likes

Truyện kể cho bé từ Nhà trẻ đến Mẫu Giáo

Trang 4 của 18 Đầu tiênĐầu tiên ... 2345614 ... CuốiCuối
Kết quả 31 đến 40 của 171
  1. #31
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Thumbs up Cái áo của thỏ con (Lớp mầm)

    Cái áo của thỏ con (Lớp mầm)

    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
    Thỏ mẹ nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo vàng, có viền mầu nâu giống như áo của Hổ. Thỏ con sung sướng mặc áo mới vào rồi xin phép mẹ ra đường chơi. Vừa lúc đó có mấy chú mèo con tung tăng chạy tới, Thỏ con liền gọi:
    - Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào!
    Mèo con hỏi:
    - Thế tên bạn là gì?
    Thỏ con trả lời:
    - Tên tôi là Thỏ con.
    Mấy chú Mèo con ngạc nhiên nhìn Thỏ con rồi nói:
    - Thỏ gì mà mặc áo giống Hổ thế kia? Thôi đúng là Hổ rồi!
    Thế là mấy chú Mèo hoảng sợ nấp vào sau bụi rậm. Thỏ con còn trơ lại một mình, chẳng biết chơi đùa ai cả. Thỏ con lủi thủi đi về nhà và nói với mẹ:
    - Mẹ ơi, con không thích mặc áo giống Hổ đâu. Mẹ may cho con một cái áo khác cơ.
    Thỏ mẹ lại nghỉ và cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo màu đỏ chót giống như áo của Cáo. Thỏ con thích quá, mặc luôn áo mới rồi chạy ra đường chơi. Lúc ấy có hai chú Bê con đang đùa húc nhau bằng những cái sừng mới nhú, Thỏ con lại gần và nói:
    - Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào!
    Hai chú Bê con hỏi:
    - Thế tên bạn là gì?
    Thỏ con trả lời:
    - Tôi là Thỏ con.
    Bê con nói:
    - Sao Thỏ lại mặc giống con Cáo thế kia? Thôi đúng là Cáo rồi!
    Hai chú Bê dương sừng lên quát to:
    - Không ai thèm chơi với Cáo. Đồ gian ác, hãy cút đi!
    Thỏ con sợ hãi chạy về nhà. Thỏ con vừa khóc thút thít, vừa mách mẹ:
    - Mẹ ơi, con không thích mặc áo đỏ giống con Cáo đâu. Mẹ may cho con một cái áo khác cơ.
    Thỏ mẹ lại nghĩ, nghĩ mãi, cuối cùng Thỏ mẹ đành bảo con:
    - Thôi con cứ mặc áo bông trắng của con vậy! Thỏ con phụng phịu mặc áo trắng rồi ra đường chơi. Ngoài đường có rất nhiều con vật đang chơi đùa vui vẻ. Thỏ con rụt rè nói:
    - Các bạn ơi cho tôi cùng chơi với nào!
    Các con vật xúm lại hỏi:
    - Thế tên bạn là gì?
    Thỏ con trả lời:
    -Tôi tên là Thỏ con.
    - Ôi, tên bạn hay quá. Cái áo trắng của bạn vừa đẹp, vừa sạch. Bạn lại đây chơi với chúng tôi đi!
    Thế là Thỏ con, Mèo convà cả Bê con nữa cùng chơi với nhau rất vui vẻ.
    Từ đấy trở đi Thỏ con rất thích cái áo bông trắng của mình và không đòi mẹ may cho áo khác nữa.
    Các cháu thử đón xem vì sao Thỏ con lại thích mặc áo bông trắng?

    THANH HIỀN
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  2. #32
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định Cái đuôi của Sóc Nâu (Lớp lá)

    Cái đuôi của Sóc Nâu (Lớp lá)

    Sóc Nâu có cái đuôi bông thật tuyệt vời. Nó thường hênh hoang:
    - Cái đuôi của tớ đẹp nhất nên tớ là đứa trẻ xinh đẹp nhất, tuyệt vời nhất! tớ sẽ đi khắp khu rừng để cho mọi người thấy…
    Rồi Sóc Nâu bắt đầu lên đường. Gặp Gấu Đen, nó hí hửng chìa cái đuôi ra khoe. Gấu Đen bảo:
    - cái tát của Gấu này mới tuyệt vời. Chú này có muốn thử không?
    Sóc Nâu lắc đầu. Nếu bị Gấu tát thì chắc là đau lắm. Sóc nâu xấu hổ bỏ đi.
    Một lúc sau, Sóc Nâu gặp Hổ Vằn. Nó lại đem cái đuôi ra để khoe. Lão Hổ Vằn gầm lên một tiếng động trời
    - Móng vuốt cảu laòi Chú Sơn Lâm chúng ta mới là tuyệt vời, hiểu chưa, nhóc con?
    Sóc Nâu sợ qaú chạy biến vào rừng sâu.
    Ở nhà, Sóc mẹ đi tìm mãi mà không thấy Sóc Nâu đâu. Khi trở về, gặp trận mưa to. Sóc mẹ bị ướt và cảm lạnh.
    Lũ thú nhỏ thương Sóc mẹ lắm, chúng rủ nhau đến săn sóc Sóc mẹ. Thỏ thì kiếm hạt dẻ, khỉ vào rừng tìm lá thuốc, Hoẵng ra suối lấy nước….Tất cả chỉ mong cho Sóc mẹ mau khỏi. Hươu Sao nói:
    - Cháu cạhy nhanh như gió. Cháu sẽ đi tìm bạn Sóc Nâu về!
    Ròng rã một ngày trời, Hươu Sao mới tìm thấy Sóc Nâu đang ngồi dưới góc cây, người run cầm cập vì đói và rét. Sóc Nâu òa khóc:
    - Ở đây sợ lắm, chỉ tòan là thú dữ, chẳng ai thèm để ý cái đuôi của tớ. Hu…hu…hu…
    - Thế sao cậu không về nhà, mẹ cậu lo lắm đấy? – Hươu Sao trách.
    - Nhưng tớ bị lạc đường…hu…hu…
    - Thôi, nín đi, để tớ đưa về!
    Về đến nhà, Sóc Nâu kể về chuyến đi cho mẹ nghe. Sóc mẹ bảo:
    - Cái đuôi bông dù có đẹp thì cũng chưa hẳn là tuyệt vời. Chỉ có những người bạn tốt khiêm tốn và sẵn lòng giúp đỡ người khác mới là những đứa trẻ tuyệt vời.
    Bây giờ Sóc nâu đã hiểu. Sóc nâu cảm ơn các bạn và nói:
    - Cho tớ được nhập hội nhé! Tớ muốn trở thành người tuyệt vời như các cậu mà!

    Bích Hồng
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  3. #33
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Cái mồm (Lớp chồi)

    Vốn đa sự, một hôm mồm nhận ra: cùng trên một khuôn mặt mà tai và mắt có đôi, cả mũi, tiếng là có một nhưng cũng có hai… lỗ. Duy mồm là thiệt thôi - chỉ có một! Chưa hết, tuy hai, nhưng tai chỉ nghe, mắt chỉ nhìn, mũi chỉ ngửi, ngoài ra có được tích sự gì nữa đâu! Còn mồm có một nhưng phải đảm đương biết bao nhiêu việc: ăn này, nói này, cười này. Đấy là chưa kể gặp những khi mũi không thở kịp, mồm còn phải thở hộ cả mũi nữa. Vậy đáng lý ra phải bốn mồm mới công bằng. Cùng lắm là hai như tai, mắt và mũi. Nghĩ thế mồm quyết tâm lên tận thiên đình gặp mười hai bà mụ để kêu oan.

    Trên đường, mồm gặp hai người đi ngược chiều. Một người luôn mồm lải nhải, người kia bực quá dừng lại gắt: “Người đâu mà … mồm !”

    Mồm giật mình: “Đúng là xưa nay chỉ thấy người ta kêu lắm… mồm, chứ có thấy ai kêu lắm tai, lắm mắt, lắm mũi bao giờ đâu! Có một còn thế, nữa là bốn mồm thì loạn!”

    Nghĩ thế, mồm quay về nhà và “câm như miệng hến".

    Trích trong “truyện ngụ ngôn" NXB VHDT,1998
    Phùng Thành Chúng
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  4. #34
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Cáo và Rùa (lớp chồi)

    Rùa là bạn thân của Ếch. Một hôm Rùa đến nhà Ếch chơi, từ xa Rùa đã nhìn thấy Cáo đang rón rén tiến lại gần Ếch. Rùa biết ngay sẽ có việc chẳng lành. Rùa nhẹ nhàng bò lại gần, cắn một cái thật mạnh vào đuôi Cáo. Cáo đau quá kêu lên, thế là Ếch nhảy xuống nước thoát thân.

    Mất miếng mồi ngon Cáo tức quá quay sang định ăn thịt Rùa, Rùa liền rụt cổ vào biến thành một hòn đá, khiến Cáo tức giận hét lên: “Mau thò cổ ra đây kẻo ta ném vào lửa bây giờ!”. Rùa bảo: “Được thế thì tốt quá! Lửa là nhà của tôi đấy!” Nghe Rùa nói, Cáo tưởng thật nghĩ bụng: “Đừng hòng ta cho mày được đắc ý!” Nghĩ rồi nó ném Rùa xuống nước.

    Rùa bơi một mạch đến chỗ Ếch, cả hai leo lên chiếc lá sen ngồi giễu Cáo ngu ngốc. Cáo tức điên lao ra vồ, thế là ngã xuống nước và bị chết ngạt.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  5. #35
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Cao và thấp (Lớp lá)

    Một sáng mùa xuân, Dê và Lạc Đà rủ nhau vào công viên chơi. Dê thì thấp bé, Lạc Đà thì cao lêu nghêu. Dê nói:
    - Thấp là tốt nhất.
    - Còn Lạc Đà lại cho rằng “Cao vẫn tốt nhất”, rồi sinh ra cãi nhau ầm ỹ.
    Cả hai đã đến công viên, nhưng tường cao bốn bề, bên trong cây cối xum xuê
    Cành là vườn cả ra ngoài tường. Lạc Đà chỉ cần ngẩng đầu lên là đã có những lá non ăn ngon miệng, còn Dê thì chịu… nhịn, nhìn lạc Đà ăn mà thèm.
    Lạc Đà đắc chí cười khì:
    - Rõ ràng cao là tốt hơn thấp rồi chứ?
    Cả hai định vào công viên, nhưng khốn nỗi cái cửa ra vào lại vừa hẹp, vừa thấp, Dê chui vào dễ dàng gặm cỏ non xanh, còn Lạc Đà thì quỳ chân, cúi đầu cố chui vẫn không vào được.
    Dê ta lên mặt nói với Lạc Đà:
    - Đúng là thấp tốt hơn cao như lời tôi nói không nào? Tôi nói cấm có sai.
    Lạc Đà lắc đầu Không nhận Dê đúng mình sai. Cả hai tiến đến nhờ bác Trâu phân xử, bác Trâu hiền từ nói:
    - Chỉ nhìn thấy điểm mạnh, không nhìn thấy điểm yếu của mình, thì chẳng ai đúng đâu.
    Lạc Đà, Dê phục thiện, nghe ra ý nghĩa lời nói của bác Trâu, thấy mình không đúng, bác Trâu nói chí phải, cần lấy đó sửa mình.

    Lương Thiện Nhân
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  6. #36
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Cây rau của Thỏ Út (Lớp lá)

    Mùa thu đã qua, mùa đông đã tới. Thỏ Mẹ dẫn các con ra vườn và bảo:
    - Các con ạ, bây giờ là vụ rau rồi, mẹ sẽ dạy các con trồng củ cải nhé.
    Ba anh em Thỏ ríu rít trả lời:
    - Thưa mẹ, vâng ạ!
    Bốn mẹ con quây quần bên luống đất, mẹ bắt đầu giảng:
    - Muốn trồng rau, người ta phải làm đất, rồi gieo hạt…
    Nhưng mới nghe mẹ nói vậy, thỏ Út đã nghĩ thầm: “Thế thì mình cũng biết rồi” và không chú ý nghe mẹ nói nữa. Chú ngồi đấy nhưng còn mải nhìn theo con bươm bướm ngoài vườn nên chẳng biết mẹ còn dặn điều gì nữa.
    Mẹ giảng xong, ba anh em bắt đầu làm việc, mỗi người phải trồng một luống rau nho nhỏ. Hai anh của thỏ Út cặm cụi cuốc đất, đập đất cho nhỏ tơi ra rồi mới gieo hạt, còn Thỏ Út thì chỉ làm qua quýt rồi nhảy đi chơi.
    Ít ngày sau, hạt giống nảy mầm. Những cây rau bé li ti hiện ra. Hai luống rau của các anh cây mọc đều, trông như những chiếc khăn màu xanh tươi phủ lên mặt đất, còn luống rau của thỏ Út thì cây mọc thưa thớt, cây cao, cây thấp. Thế nhưng thỏ Út vẫn mãi chơi chẳng chịu chăm bón gì cả.
    Tới vụ thu hoạch, cây rau nào của các anh lá cũng to, củ cũng to, còn những cây rau của thỏ Út thì cằn cỗi vì thiếu nước, củ bé tí tẹo. Thỏ Út xấu hổ quá, biết nói sao với mẹ bây giờ?
    Thấy vậy, thỏ Mẹ bảo:
    -Nếu con chú ý nghe lời mẹ và chăm sóc vườn rau thì rau của con sẽ tươi tốt đúng không?
    Sau vụ ấy, thỏ Út hỏi lại mẹ cách làm đất, trồng rau, vun luống, gieo hạt rồi bắt đầu trồng lại luống rau khác.
    Đúng như lời mẹ đã nói: “Phải biết cách trồng và chăm sóc tưới bón”. Lần này, rau của thỏ Út lớn rất nhanh. Đến vụ thu hoạch, thỏ Út chở về nhà những cây rau lá xanh non.
    Thỏ Út rất vui. Mẹ thỏ còn vui hơn vì thấy thỏ Út đã biết chăm chỉ và chịu khó làm việc.

    Phong Thu
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  7. #37
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Cây táo (lớp mầm)

    Mưa phùn bay, hoa đào nở. Ông trồng cây táo xuống đất. Bé tưới nước cho cây. Mặt trời sưởi nắng cho cây.

    Con gà trống đi qua nói to:
    - Cây ơi! Cây lớn mau.

    Thế là những chiếc lá non bật ra.

    Những con bươm bướm đi qua cũng nói to:
    - Cây ơi! Cây lớn mau.

    Thế là cây ra đầy hoa.

    Một hôm: Ông, Bé, Gà, Bướm cùng nói to:
    - Cây ơi! Cây lớn mau.

    Thế là những quả táo chín ngon hiện ra.

    Bé chìa áo ra, những quả táo chín ngon lành rơi đầy vào lòng Bé.
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  8. #38
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Câu chuyện của cái tay trái và tay phải (Lớp lá)

    Từ trước đến giờ, Tay trái và tay phải luôn là hai người bạn thân thiết của nhau. Một hôm, mẹ đi chợ về. Tay phải giúp mẹ xách giỏ giúp mẹ, mệt quá nó mắng Tay trái:
    - Cậu thật là sướng, chẳng phải làm việc gì nặng nhọc, còn tớ thì việc gì cũng phải làm. Từ việc xúc cơm, cầm bút, thái rau… tất tật đều do một tay tớ cả.
    Nghe bạn nói vậy. Tay trái buồn bã chẳng nói gì. Nó lẳng lặng ngoảnh mặt đi chỗ khác và hứa sẽ không giúp tay phải việc gì nữa.
    Rồi một buổi sáng, con người thức dậy và muốn đánh răng nhưng Tay Trái đã giận Tay phải mất rồi nên chỉ có một tay cầm bàn cahỉ, còn ly nước thì không sao cầm được. Con người bắt đầu không hài lòng vì đánh răng vừa cậhm vừa không sạch. Đến lúc cần mặc quần áo thì lại càng khổ hơn. Không thể nào cài nút được nếu chỉ có một tay. Vậy là con người đành mặc nhăn nhúm để kịp đến trường. Khi cô giáo dạy vẽ ô tô thì hết chịu nổi. Chỉ có một tay để cầm bút màu và không có tay nào để giữ giấy cả. giấy cứ chạy lung tung và trêu:
    - Tại cậu chỉ biết quý trọng bản thân mình mà coi thường bạn nên hậu quả như vậy đấy!
    - Sợ bị con người không cần đến mình nữa. Tay Phaỉa bèn năn nỉ Tay Trái:
    - Cậu giúp tớ với! Việc này khó quá, tớ không làm được.
    - Tay Trái vẫn còn giận, liền nói:
    - Sao lúc trước cậu nói tớ chẳng được việc gì?
    Tay Phải hối hận nói:
    - Tớ biết mình sai rồi, thôi cho tớ xin lỗi. Chúng ta hòa nhé!
    Thế là tay Trái và Tay Phải giúp con người đánh răng, mặc áo và làm nhiều việc khác một cách nhanh chóng, gọn gàng.
    Cuối cùng Tay Phải sung sướng thốt lên:
    - Nhờ cậu mà tớ đỡ vất vả. Cậu và tớ đều quan trọng như nhau. Không có cậu thì tớ có nhiều việc mà một mình tớ không thề nào làm đươc.

    Lý Thị Minh Hà
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  9. #39
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Câu chuyện trong rừng (Lớp mầm)

    Ở một khu rừng nọ, có một chú Sóc rất thích đi du lịch. Hàng năm, cứ vào mùa thu, Sóc tạm thời bỏ ngôi nhà của mình để đi thăm những danh lam thắng cảnh mà Sóc yêu thích.

    Vốn tính cẩn thận của họ nhà Sóc nên trước khi đi xa, Sóc phải chuẩn bị được một kho quả thông dự trữ để khi về nhà đói có cái ăn ngay. Nhưng vì tính hay quên và những kì thú của chuyến du lịch cuối thu quá hấp dẫn, say mê nên khi trở về Sóc tìm mãi không thấy ngôi nhà của mình. Ôi thôi, kho quả thông cũng đã biến mất rồi. Sóc vừa lo vừa sợ đói nên đứng khóc hu hu. Cả khu rừng vắng lặng. Nghe xa xa có tiếng khóc của Sóc, các bạn Gấu, Hươu Sao, Thỏ Trắng, Lợn rừng tất tưởi chạy đến. Rồi cả nhà Sẻ, Quạ Đen, Cú Mèo cũng từ bốn phía ùa đến. Sóc thấy xóm giềng đến thăm hỏi, trong lòng thấy yên tâm hơn và kể hết sự tình cho các bạn cùng nghe. Nghe xong cả bầy thú rừng cùng đồng thanh: "Chúng tôi sẽ giúp bạn đi tìm kho quả thông". Trong khi các bạn đang mải miết tìm kho quả thông, bỗng từ xa có tiếng reo của Cú Mèo: "Các bạn ơi! Kho quả thông đây rồi". Tiếng reo của Cú Mèo đã vang lên cả góc rừng. Sóc và bầy thú nghe thấy liền chạy nhanh về phía Cú Mèo. Các bạn reo hò mừng vui cùng Sóc. Sóc ngậm ngùi thầm cảm ơn Cú Mèo và các bạn láng giềng đã giúp đỡ mình.
    Sau đó Sóc mời các bạn đến nhà mình cùng nhảy múa và ca hát.


    THU HÀ
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

  10. #40
    Avatar của Symphony
    Symphony Đang Ngoại tuyến Nhi đồng măng non
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Đang ở
    Trong trái tim & nỗi nhớ của em
    Bài viết
    13,697
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 29 Posts
    Xu
    0

    Mặc định

    Câu chuyện về giấy kẻ (lớp chồi)

    Giấy kẻ là tên của một tờ giấy. Chúng ta hãy nghe điều gì xảy ra với giấy kẻ khi giáy kẻ đến trường nhé.
    Trước đây giấy kẻ làm bạn với bé Hiền. Lúc đó giấy kẻ là một tờ giấy hạnh phúc. Bé Hiền nâng niu giấy kẻ, tập viết những chữ cái o, a kín cả hai mặt trang giấy. Khi đã sử dụng hết cả hai mặt của tờ giấy bé Hiền xếp giấy kẻ vào túi đựng giấy loại và bán cho bà đồng nát. Bà đồng nát chuyển giấy kẻ đến nhà máy giấy Bãi Bằng, ở đây các chú công nhân đã biến giấy kẻ trở thành một tờ giấy trắng tinh. Lần này bạn Minh là bạn mới của giấy kẻ. Nhưng thật buồn bạn Minh chỉ mới viết được vài chữ lên một mặt của tờ giấy là vứt luôn giấy kẻ vào thùng rác. Nằm trong thùng rác giấy kẻ hét lên: ….(Nào chúng ta cùng đón xem giấy kẻ hét lên điều gì?)
    Đúng lúc đó bạn Hạnh đi qua, Hạnh cầm giấy kẻ lên xem và nói “Nếu là mình, mình đã viết vào cả hai mặt trang giấy”. Nói vậy rồi Hạnh vứt luôn giấy kẻ ra sàn. Giấy kẻ buồn rầu nghĩ…(Giấy kẻ nghĩ gì vậy các bé? Các béthử đoán xem?).
    …Âm nhạc như làm tan biến nỗi cô đơn, vơi đi ưu phiền… hãy để những giai điệu cảm xúc dắt ta
    đi lang thang khắp nơi trong cái vô hạn của không gian và thời gian…

Trang 4 của 18 Đầu tiênĐầu tiên ... 2345614 ... CuốiCuối

Tag của Chủ đề này


SEO by vBSEO ©2011, Crawlability, Inc.